View Full Version : Người Đâu Mất Người!
vonguyengiap
06-01-2010, 10:08 AM
Có còn người không ?
Câu hỏi đó thằng nhỏ hỏi mỗi ngày mỗi ngày mỗi ngày, khi đói khát, khi bị đánh đập cấu nhéo, khi phơi trần ra dưới nắng mưa. Khi nó nằm trên mặt đường và kêu khóc khản giọng. Nó hỏi vào đám đông lướt qua nó, hỏi ai đó dừng chân cho nó (chính xác là cho những kẻ chăn dắt nó) chút tiền lẻ. Nó hỏi những kẻ bắt nó nằm lăn lóc kêu khóc trên đường để kiếm tiền, để nhởn nhơ ăn mòn tấm thân bé nhỏ non nớt của nó.
Nhưng tôi tưởng tượng thôi, trong lúc ngồi uống một ly cà phê mặn chát. Dường như cả quán hôm đó cũng có cùng cảm giác, sau khi giở tờ báo sáng, và nhìn thấy hình ảnh của thằng bé ăn xin. Nó nhỏ đến mức chỉ biết khóc. Ở truồng và khóc. Ướt và khóc. Bị đánh đau và khóc. Chấp chới giữa dòng người ngược xuôi đông đúc như con vịt con ngơ ngác mà người ta dùng để câu nhắp cá lóc. Em bé – con mồi sống không nói gì hết, mà tôi tưởng như nó hỏi, người ơi, người ở đâu ?
Tôi đã nhận được câu hỏi đó bao nhiêu lần trong đời ? Không đếm được. Có đứa thậm chí còn không khóc. Nó ngủ mềm oặt, xanh rớt trên tay người đàn ông ngồi ở một góc đường. Một kiểu ngủ mụ mị vì tác dụng của thuốc. Buổi tối tôi đi qua chỗ đó và em lại hỏi bằng vẻ câm lặng im lìm. Như cái chết. Có còn người không ?
Đám đông không lên tiếng. Không Lục Vân Tiên nào, đại diện công quyền nào đưa cả hai con người rách rưới về, gạn hỏi coi có thật là cha con như gã đàn ông phân trần, hay chỉ là kẻ chăn dắt với con mồi. Em bé ngủ vì thuốc ngủ hay vì sốt cao ? Em cần một mái ấm hay một bệnh viện cho qua cơn đau ? Bàn tay mỏng đó không quá khó để người đời nắm lấy. Nhưng dòng người lũ lượt không ai dừng lại. Chính xác là cũng có người bước tới cho vào cái ca nhựa bạc màu chút tiền lẻ, nghĩ sau đó mình sẽ nhẹ lòng. Tôi cũng vậy, tự lừa mình. Và cái góc đường trước Trung tâm văn hóa thông tin ám ảnh tôi dai dẳng dù em bé chỉ ở lại hai đêm rồi biến mất. Cuộc ra đi gây bất an hơn cả khi xuất hiện, bởi linh cảm em lại vạ vật ở một góc đường khác, bị nhấn chìm trong giấc ngủ khác. Ngủ là một cách hỏi, người đâu mất rồi ?
Cũng như những em bé ăn xin mà bất cứ ai cũng có thể gặp một đôi lần trên đất nước này, chúng gọi con người bằng nhiều cách, bằng ánh mắt thất thần, bằng vẻ ngoài trần trụi và lem luốc, bằng tiếng khóc, tiếng hát, bằng bàn tay bẩn thỉu xòe ngửa, bằng những vết thương bầm tím trên da thịt… Ai đó nghe thấy tiếng gọi đó nhưng họ bận rộn, sợ hãi, bất lực, cũng có kẻ không nghe, không cảm nhận gì hết…
Và những đứa trẻ đường phố vẫn tồn tại, như một phép thử.
Thử coi người ta bất lực, rụt rè, ngại khó bao nhiêu ? Bao nhiêu người đã từng đi qua, chứng kiến những thân phận nhỏ bé khốn khổ. Dù ngoái lại, dù áy náy, dù thấy thương và bất an… nhưng chậc, mình lại phải đi rồi… Họ không làm gì mà kêu mấy ông nhà nước làm gì đi chớ…
Thử coi người ta đã tha hóa, độc ác và nhẫn tâm tới mức nào khi phơ phởn kiếm tiền bằng cách giày vò, đọa đày kẻ khác ?
Thử coi nhà chức trách đã làm gì để bảo vệ luật pháp, quyền con người, quyền được sống được vui chơi ? Trẻ con họ không che chở được, thì họ hô hào khẩu hiệu, tính làm chuyện lớn lao chi hả trời ?
Một phép thử đau. Nhưng thử thách bao nhiêu lâu rồi, nhân tình thế thái đã bày ra đó rồi, chuyện muốn biết thì đã biết, đám trẻ vẫn chưa ngưng gọi con người. Vẫn chờ đợi ai đó đáp lời, chìa ra một bàn tay, một vòng tay ấm. Có điều, khi đó không biết chúng còn đủ sức để nắm lấy không ?
(Bài in báo Sài Gòn Tiếp Thị)
vonguyengiap
06-01-2010, 10:00 PM
(nghethuatsong.biz) - Tôi thích cái "triết lý cà chua" của nhân vật nữ chính trong phim "Tình cờ" của Hàn Quốc: "Tomato viết ngược lại vẫn là Tomato. Có đảo ngược thế nào thì cà chua cũng vẫn là cà chua".
Cà chua xanh thì bên trong cũng xanh, ngoài đỏ thì bên trong cũng đỏ. Không giống như quả dưa hấu, ngoài xanh mà trong lại đỏ...
Con người ta không phải lúc nào cũng sống được như quả cà chua, sống thật đúng với cái "tôi" bên trong của mình. Có khi muốn sống như thế nhưng lại không thể được. Và cái câu "đi với Bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy" lại được áp dụng triệt để như một lời biện minh hữu ích. Người ta bảo đấy là sự kết hợp cà chua với dưa hấu để cho ra thế hệ F1 hoàn hảo, biết biến hoá linh hoạt trong từng hoàn cảnh...
Nhưng, như một người bạn đã nói: "Nếu như trong cuộc đời, cái gì cũng là chính nó, người tốt kẻ xấu đều có thể phân định ngay từ lần gặp đầu tiên, cuộc sống còn thú vị nữa hay không? Cũng như trong cuộc sống, những "người xấu" thật ra cũng không đáng ghét lắm. Sự có mặt của họ tạo nên sự phong phú cho cuộc đời và ở một chừng mực nào đó, họ tạo nên thế đối lập khiến những người tốt được nhận diện và ngợi khen.
Có một "người bạn cà chua" cũng tốt, nhưng đối diện với một cây dưa hấu vẫn thú vị hơn nhiều. Không phải giả dối, mà là biết giấu mình một chút, người đối diện sẽ cảm thấy được khám phá và phát hiện ra sự thú vị ẩn chứa bên trong cái vẻ ngoài lạnh lùng ấy.
Có người nói rằng sống trong đời là tìm cách chiếm lĩnh một lập trường sống, một lập trường nhân cách giữa cuộc đời. Ngoại trừ số ít người có can đảm không quan tâm đến xung quanh, thì đa số những người còn lại đều có đôi lúc hoang mang về cách sống của mình.
Tôi không phải là một người "can đảm không quan tâm đến xung quanh". Tôi đôi khi cũng vẫn hoài nghi về lối sống của mình. Nhưng tôi thích phân biệt rõ ràng tốt - xấu, kể cả ngay từ lần gặp đầu tiên. Tôi vẫn thích trắng đen rõ ràng hơn là mờ mờ ảo ảo. Và hơn hết, tôi vẫn thích có một "người bạn cà chua" hơn là một "người bạn dưa hấu". Không phải ai cũng biết giới hạn của việc "giấu mình đi một chút" cho người khác khám phá. Người ta hay tham lam, hay đi quá đà mà chẳng nhận ra được đâu là điểm dừng.
Thích thì bảo là thích. Không thích thì bảo là không thích.
Yêu thì bảo là yêu mà không yêu thì nói không yêu.
Đừng có miệng nói yêu mà trong bụng thì ghét, sau lưng lại nói xấu hết lời. "Dù ai cách núi ngăn sông ta cũng không nói ghét là yêu. Dù ai ngăn sông cấm chợ ta cũng không nói yêu là ghét".
Xấu thì hãy sống đúng như xấu, đừng cố tỏ ra mình tốt đẹp. Mà tốt đẹp rồi thì hãy giữ và làm cho mình tốt đẹp hơn.
Nghèo thì không thể sống cuộc sống của giàu, mà giàu cũng chẳng thể cố vờ như mình nghèo khó.
Sống đúng với bản thân mình, đấy mới là ý nghĩa sâu xa của "triết lý cà chua"!
Tôi từng được giáo huấn thế này: "Em không thể giữ mãi một lối sống, một nếp suy nghĩ được. Em làm ở công ty A, tất cả mọi người đều cùng đi ăn cơm trưa với nhau. Nhưng khi em chuyển sang công ty B, mọi người chỉ thích gọi cơm hộp về văn phòng ăn thì em cũng không thể bắt tất cả bỏ thói quen ấy để đi ra ngoài ăn cùng nhau. Hoặc em cũng sẽ phải làm như họ hoặc em sẽ phải ra ngoài ăn một mình. Vậy thì khi đó, em có còn là em với thói quen cũ không? Em có còn là... cà chua nữa không?"
Tôi đã cười rất nhiều mỗi khi nhớ lại câu nói đó. Người nói rất thật lòng, đưa ra ví dụ rất cụ thể nhưng lại nhầm lẫn giữa việc thay đổi thói quen cho phù hợp với hoàn cảnh sống và việc sống đúng với con người mình. Tôi có thể chuyển sang ăn cơm hộp nhưng đó chỉ đơn thuần là chuyển thói quen chứ không có nghĩa là tôi sẽ biến thành một người xấu, cũng không có nghĩa là tính cách, phẩm chất của tôi thay đổi theo. Tôi vẫn cứ là tôi, đơn giản vậy thôi...
Còn bạn, bạn sẽ sống như thế nào? Như cà chua hay dưa hấu? @};-
No.Mercy
07-01-2010, 01:59 PM
Spam theo 1 chân =))
tuancom1993
07-01-2010, 06:22 PM
Công nhận bác đại tướng nhà ta đa sầu đa cảm dữ. 2 cái topic khác nhau hoàn toàn hem
vonguyengiap
07-01-2010, 10:39 PM
8->
Đây là 1 bài thơ đoat giải hay nhất năm 2005 do 1 em bé Châu Phi viết : Khi tôi sinh ra, tôi màu đen. Khi tôi lớn lên, tôi màu đen. Khi tôi đi dưới nắng, tôi màu đen. Khi tôi sợ, tôi màu đen. Khi tôi bệnh, tôi màu đen. Và khi tôi chết, tôi vẫn màu đen. Còn bạn, hỡi người da trắng. Khi bạn sinh ra, bạn màu hồng. Khi bạn lớn lên, bạn màu trắng. Khi bạn đi dưới nắng, bạn màu đỏ. Khi bạn lạnh, bạn màu xanh. Khi bạn sợ, bạn màu vàng. Khi bạn bệnh, bạn màu xanh (lá). Và khi bạn chết đi, bạn màu xám. Thế mà bạn gọi tôi là da màu ư ???
TicTak
08-01-2010, 10:38 PM
THẤY HAY HAY NÊN POST CHO MỌI NGƯỜI COI CHƠI
Dù đôi bờ cách trở
http://i144.photobucket.com/albums/r164/besua91/gd1dudoibocachtro.jpg
Dù 2 cực trái dấu
http://i144.photobucket.com/albums/r164/besua91/gd2du2cuctraidau.jpg
Vẫn yêu em say đắm
http://i144.photobucket.com/albums/r164/besua91/gd3vanyeuemsaydam.jpg
Anh gửi tình theo gió.....
http://i144.photobucket.com/albums/r164/besua91/gd4vanguitinhtheogio.jpg
.....lời thì thầm tình yêu
http://i144.photobucket.com/albums/r164/besua91/gd5vanthithamtiengyeu.jpg
......hát mãi lời tình ca
http://i144.photobucket.com/albums/r164/besua91/gd6vanhatloitinhca.jpg
hy vọng và kiên trì
http://i144.photobucket.com/albums/r164/besua91/gd8vahyvong.jpg
Nhưng.....1 phút bốc đồng
http://i144.photobucket.com/albums/r164/besua91/gd9nhungmotphutbocdong.jpg
Anh trở nên liều lĩnh
http://i144.photobucket.com/albums/r164/besua91/gd10vaanhtronenlieulinh.jpg
tất____________nhiên_____________phải________ ____bị phạt
http://i144.photobucket.com/albums/r164/besua91/gd11tatnhienphaibiphat.jpg
Anh bít lỗi rồi mà
http://i144.photobucket.com/albums/r164/besua91/gd12anhbietloiroima.jpg
Mình thành đôi em nhé
http://i144.photobucket.com/albums/r164/besua91/gd13minhthanhdoiemnhe.jpg
vonguyengiap
09-01-2010, 05:10 PM
Đứng trước người mà bạn THÍCH, TIM của bạn sẽ ĐẬP NHANH HƠN.
Nhưng khi đứng trước người bạn YÊU, bạn sẽ chỉ cảm thấy VUI HƠN.
Nếu đứng trước người mà bạn YÊU, thì mùa ĐÔNG sẽ như mùa XUÂN.
Còn khi đứng trước người bạn THÍCH, mùa ĐÔNG chỉ ĐẸP HƠN.
Nếu bạn nhìn vào mắt người bạn THÍCH, bạn THẸN THÙNG
Nhưng nếu nhìn vào mắt người bạn YÊU, bạn sẽ MỈM CƯỜI.
Ở trước mặt người bạn THÍCH, bạn không thể NÓI NHỮNG GÌ MÌNH NGHĨ.
Nhưng nếu ở trước mặt người bạn YÊU, thì bạn hoàn toàn CÓ THỂ NÓI.
Khi đứng trước người bạn THÍCH, bạn bắt đầu cảm thấy NGƯỢNG.
Nhưng trước người bạn YÊU, bạn có thể "SHOW YOUR OWN SELF".
Bạn sẽ không thể nhìn thẳng vào mắt người mà bạn THÍCH.
Nhưng bạn sẽ luôn mỉm cười khi nhìn vào mắt người bạn YÊU.
Khi người mà bạn THÍCH khóc, bạn sẽ lập tức an ủi
Nhưng khi người mà bạn YÊU khóc, bạn sẽ khóc cùng người ấy.
Những cảm giác về sự THÍCH thường bắt nguồn từ cái TAI.
Nhưng những cảm nhận về TÌNH YÊU lại hay bắt đầu bằng ĐÔI MẮT.
Cho nên khi bạn không còn THÍCH ai đó nữa, thì tất cả những gì bạn cần làm là chỉnh lại đôi tai của mình.
Nhưng nếu bạn không còn YÊU ai đó nữa, và mỗi khi bạn nhắm mắt thì TÌNH YÊU lại trở lại trên những giọt nước mắt và mãi mãi đọng lại trong TRÁI TIM của bạn.
Bạn sẽ không tìm thấy được người lý tưởng nếu bạn có thể sống với người đó. Nhưng bạn đã tìm được một người lý tưởng nếu bạn không thể sống thiếu người đó.
TÌNH YÊU CÓ MUÔN VÀN ĐIỀU KỲ DIỆU
VÀ TRONG MUÔN VÀN ĐIỀU KỲ DIỆU CÓ TÌNH YÊU
vonguyengiap
09-01-2010, 06:35 PM
Khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không? (http://my.opera.com/kent_pro/blog/show.dml/1178681)
Chàng trai và cô gái yêu nhau từ thời còn đi học. Cho đến khi hai người đều ra trường và đi làm, tình yêu của họ đã kéo dài được vài năm. Nếu nhìn từ bên ngoài, ai cũng thấy cô gái yêu chàng trai nhiều hơn anh yêu cô ấy rất nhiều. Đúng vậy.
Cô yêu anh sâu đậm và thắm thiết. Dường như cô coi anh là tài sản duy nhất đáng quý trong cuộc đời mình. Thậm chí còn quý hơn cả sinh mạng của bản thân.
Mỗi buổi sáng, cô đều thức dậy rất sớm mua đồ ăn sáng cho anh. Rồi khi trở về nhà, cô lại hâm nóng đồ ăn thật kỹ, vì sợ anh không ăn được sẽ đau bụng. Sau khi hâm nóng rồi, cô mới nhẹ nhàng gọi anh thức dậy. Còn anh, lúc nào cũng chỉ thức dậy trong cái mơ hồ khi nghe tiếng gọi của cô, vội vàng ăn sáng rồi đi làm. Ai cũng nghĩ rằng cô gái yêu chàng trai say đắm như vậy, vì anh mà làm nhiều như vậy, chàng trai sẽ cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Và rồi tình yêu của họ sẽ đi đến đích cuối cùng là một cuộc hôn nhân bền vững. Nhưng chỉ có khi hoạn nạn đến, người ta mới nhận ra đâu là tình yêu đích thực.
Một ngày kia, khi cô gái đi qua đường mua đồ ăn sáng cho chàng trai đã không may gặp tai nạn. Vì lúc đó, cô sợ anh muộn giờ đi làm, nên đã vội vã băng qua đường mà không để ý. Một chiếc xe ô tô đã đâm vào cô khiến cô bị thương nặng. Cô gái được đưa vào bệnh viện. Ở đó, các bác sĩ cho cô biết cô đã vĩnh viễn mất một cánh tay.
Chàng trai khi nghe tin cô gái gặp nạn phải vào viện, anh đã rất lo lắng. Ngày đầu tiên, anh mang một bó hoa hồng đến thăm cô, khi anh thấy cô nằm trên giường thiếu mất một cánh tay, khi được biết cô vĩnh viễn mất đi một cánh tay anh đã cực kỳ sửng sốt. Trong cái sửng sốt ấy dường như có xen lẫn chút sợ hãi. Rồi kể từ sau ngày hôm đó, những lần anh đến thăm cô trong bệnh viện thưa dần, và cuối cùng là không còn nữa.
Còn cô gái, ngày ngày vẫn ngóng đợi người yêu vào thăm mình. Trên đầu giường bệnh của cô, vẫn cắm bó hoa hồng mà ngày đầu tiên chàng trai mua tặng khi vào thăm cô. Và rồi trái tim cô cũng dần héo rũ theo năm tháng như những cánh hoa hồng kia. Đó là tình yêu sao? Cô gái đã vì chàng trai mà hi sinh rất nhiều thứ, cho đi rất nhiều thứ, và bây giờ cô phải trả giá bằng chính sinh mạng và cuộc sống của mình. Còn chàng trai, đến một vài lời an ủi, sự quan tâm tối thiểu dành cho cô cũng không có.
Cô đã khóc rất nhiều. Cô nhớ tới có một lần hai người cùng xem một bức tranh hoạt hình nước ngoài. Nội dung của bức tranh đó rất cảm động. Giữa một rừng cánh tay của những người đàn ông đang giơ lên, một người con gái cất tiếng hỏi: “Anh có thể ôm một bó hoa đứng chờ em ở trước cổng nhà dưới trời mưa không? Anh có thể nhận ra màu sắc chiếc áo bơi của em trong hàng trăm hàng nghìn người ở bãi biển không? Anh có thể thản nhiên giặt đôi tất cho em trước ánh mắt của bao nhiêu người không? Anh có thể nắm chặt tay em khi có đại nạn đến không?”. Trong bức tranh hoạt hoạ, rừng cánh tay thưa dần bớt. Cứ sau mỗi câu hỏi, những cánh tay vơi dần. Đến cuối cùng chỉ là một khoảng không trống rỗng.
Cô gái cảm thấy trái tim mình đau buốt. Giống như có trăm ngàn mũi kim đang chích vào khiến trái tim cô nhỏ máu. Chỉ vì câu hỏi khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không thôi sao? Một câu hỏi thật giản đơn. Nhưng vì sao lại không ai làm được điều đó? Lẽ nào tình yêu lại nhỏ bé, lại yếu mềm đến thế, không thể vượt qua được một chút gian nan trắc trở, không thể kinh qua được sóng gió cuộc đời? Có bao nhiêu tình yêu chỉ có cầu vồng rực rỡ mà không có phong ba bão táp? Có bao nhiêu cuộc sống, chỉ có niềm vui mà không có đau khổ? Khi yêu, con người ta có thể nói đến hai từ “mãi mãi”, nhưng đến khi gặp gian nan, thì ai có thể làm được việc nắm chặt tay người mình yêu, nắm chặt lấy tình yêu mà mình đã từng vun đắp?
Bên tai cô gái, vẫn còn văng vẳng câu hỏi: “Khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không?”…
vonguyengiap
09-01-2010, 10:45 PM
Hiểu không em?
Anh yêu em! Đâu phải là lời đùa. Anh nhớ em! Có phải đâu lời dối.
http://img261.imageshack.us/img261/771/untitledfn6.png
http://img126.imageshack.us/img126/4342/hanhdtthieukoe3is2.jpg
http://img444.imageshack.us/img444/4276/hanhdtthieukoe4jt3.jpg
vonguyengiap
10-01-2010, 11:21 AM
Một hôm, một sinh viên trẻ có dịp đi dạo với giáo sư của mình. Vị giáo sư này vẫn thường được các sinh viên gọi thân mật bằng tên "người bạn của sinh viên" vì sự thân thiện và tốt bụng của ông đối với học sinh.
Trên đường đi, hai người bắt gặp một đôi giày cũ nằm giữa đường. Họ cho rằng đó là đôi giày của một nông dân nghèo làm việc ở một cánh đồng gần bên, có lẽ ông ta đang chuẩn bị kết thúc ngày làm việc của mình.
Anh sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: "Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân xem sao. Em sẽ giấu giày của ông ta rồi thầy và em cùng trốn vào sau những bụi cây kia để xem thái độ ông ta ra sao khi không tìm thấy đôi giày."
Vị giáo sư ngăn lại: "Này, anh bạn trẻ, chúng ta đừng bao giờ đem những người nghèo ra để trêu chọc mua vui cho bản thân. Nhưng em là một sinh viên khá giả, em có thể tìm cho mình một niềm vui lớn hơn nhiều nhờ vào người nông dân này đấy. Em hãv đặt một đồng tiền vào mỗi chiếc giày của ông ta và chờ xem phản ứng ông ta ra sao."
Người sinh viên làm như lời vị giáo sư chỉ dẫn, sau đó cả hai cùng trốn vào sau bụi cây gần đó.
Chẳng mấy chốc người nông dân đã xong việc và băng qua cánh đồng đến nơi đặt giày và áo khoác của mình. Người nông dân vừa mặc áo khoác vừa xỏ chân vào một chiếc giày thì cảm thấy có vật gì cứng cứng bên trong, ông ta cúi xuống xem đó là vật gì và tìm thấy một đồng tiền. Sự kinh ngạc bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt ông. Ông ta chăm chú nhìn đồng tiền, lật hai mặt đồng tiền qua lại và ngắm nhìn thật kỹ. Rồi ông nhìn khắp xung quanh nhưng chẳng thấy ai. Lúc bấy giờ ông bỏ đồng tiền vào túi, và tiếp tục xỏ chân vào chiếc giày còn lại. Sự ngạc nhiên của ông dường như được nhân lên gấp bội, khi ông tìm thấy đồng tiền thứ hai bên trong chiếc giày. Với cảm xúc tràn ngập trong lòng, người nông dân quì xuống, ngước mặt lên trời và đọc to lời cảm tạ chân thành của mình. Ông bày tỏ sự cảm tạ đối với bàn tay vô hình nhưng hào phóng đã đem lại một mòn quà đúng lúc cứu giúp gia đình ông khỏi cảnh túng quẫn người vợ bệnh tật không ai chăm sóc và đàn con đang thiếu ăn.
Anh sinh viên lặng người đi vì xúc động, nước mắt giàn giụa. Vị giáo sư lên tiếng: "Bây giờ em có cảm thấy vui hơn lúc trước nếu như em đem ông ta ra làm trò đùa không?" Người thanh niên trả lời: "Giáo sư đã dạy cho em một bài học mà em sẽ không bao giờ quên. Đến bây giờ em mới hiểu được ý nghĩa thật sự của câu nói mà trước đây em không hiểu: "Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về".
vonguyengiap
10-01-2010, 06:29 PM
Người thầy vẫn lặng lẽ đứng đó trước bao nhiêu sự vô tâm của chúng tôi.Ngày ấy chúng ôi vô tư lắm, học hành, vui vẻ cười nói trong những câu chuyện mong đùa qua tai. Một hôm thầy tôi vào lớp , vẫn như ngày thừơng thẩy tận tụy dạy , nhưng thấy hôm nay thầy có vẻ buồn , trên gương mặt thầy hiện vẻ ưu tư khó hiểu, Và tiếng chuông điện thoại vang lên , thầy vội vàng nhấc máy, ra ngoài và thầy vào với nét mặt điềm tĩnh nhưng dường như thầy đang cố gắng nói một điều gì đó... Nếu như mọi lần thầy sẽ đìêm tĩnh nói xin lỗi lớp và ung dung tiếp tục bài giảng. Nhưng hôm nay thầy bảo giờ thầy bận chuyện gấp cho lớp nghỉ một hôm, thầy sẽ dạy bù. Vì đã trải qua ba tiết đâu chán ngắt với môn sử, .....khỏe quá..đã quá........được về rồi...chúng tôi như tự nhiên vỡ òa trong niềm vui được nghỉ và cũng chính thời khắc ấy ,chính sự ngây thơ chúng tôi cũng đã dường như vỡ ra trong sự vô tâm. Mọi người ra về trong tiếng nói cười... để lại sau lưng người thầy chết lặng.
Mấy hôm sau qua lời người cô chủ nhiêm chúng tôi biết nhà thầy có chuyện buồn , người mẹ của thầy đã vĩnh viễn ra đi. Ngay thời khắc đó, chúng tôi đã vô tình , vô tâm lãng quên những cảm xúc của thầy...trong lòng tràn lên nỗi ân hận. Giá như lúc đó chúng tôi không quá vội ra về..giá như chúng tôi có thể cảm nhận được cảm xúc của thầy...Giá như thầy đừng nén cảm xúc......giá như....
http://clb-nhipsongtre.com/forum/smileys/smiley19.gifThế mới nói chỉ một phút sơ ý ,vô tâm, bạn có thể lãng quên đi một người, một việc mà có thể bạn sẽ hối hận
bubuxynh73
10-01-2010, 11:16 PM
ấy ơi lãng mạn thía:)
mà ấy siêng thật đấy
võ nguyên giáp là tên thật đấy ah? sock nhờ:) mà ấy học lớp nào zạ?
vonguyengiap
10-01-2010, 11:19 PM
Híc..tìm người chia sẻ hổng dễ chút nào. Mí bạn đa số là không thích đọc cái gì dài dài. Bubu học chuyên lí đúng không?
Tất nhiên là không phải tên thật rùi..ủa mà mai bubu có tính ngủ nướng không mà giờ này vẫn thức?
À..nếu tớ bí bài toán VL nào thì có thể hỏi bubu không?
bubuxynh73
10-01-2010, 11:47 PM
Híc..tìm người chia sẻ hổng dễ chút nào. Mí bạn đa số là không thích đọc cái gì dài dài. Bubu học chuyên lí đúng không?
Tất nhiên là không phải tên thật rùi..ủa mà mai bubu có tính ngủ nướng không mà giờ này vẫn thức?
À..nếu tớ bí bài toán VL nào thì có thể hỏi bubu không?
ok đương nhiên oài nhưng vấn đề là bubu làm đc. ý;))
bubu cũng thik thơ văn lắm:)
mí bữa thức khuya học bài vì học buổi sáng mà nên h quen oài:D
tưởng ấy họ võ chắc cũng bà kon cụ cố xa xa gì đó với bubu:D
vonguyengiap
11-01-2010, 12:01 AM
Ok..thế thì tớ sẽ post bài bên topic vật lí nha.
Mà tớ nhắn tin bubu không nhận được àh?
Đọc tin nhắn ở góc trên bên tay phải ý..ai lại đem chuyện trao đổi quăng vào diễn đàn ni..
12h oài đó.
vonguyengiap
11-01-2010, 02:41 PM
Sống là cho phải không mẹ? Mẹ từng dạy con như thế! Trước khi về mẹ nhắc đi nhắc lại làm như con vẫn là đứa con nít ngày xưa! Vâng, hình như con chẳng lớn lên là bao, vẫn như đứa trẻ bướng bỉnh, lúc nào cũng để mẹ bận lòng và chưa cho cuộc sống được điều gì theo đúng nghĩa…
Chiều nay coi trong tivi thấy đồng bào miền trung mình khổ quá, con mở tủ thu gom một số đồ dự định ngày mai mang ra trung tâm ủng hộ. Không phải là vật chất lớn lao hay điều gì to tát, ồn ào nhưng con thấy trong tim nhen nhóm lên niềm vui nho nhỏ…
Tối về, con trai kêu: "Mẹ gom đồ chơi cũ để con ủng hộ các bạn nghèo, trường con đang phát động đấy!" làm cho con thấy mình cũng vui vui lạ, cứ như trẻ con vừa làm được việc gì tốt!
http://tin180.com/thegioiblog/files/2009/11/42-1698.jpg
Xem tivi, tự dưng thấy xúc động vì cho đến bây giờ vẫn có những người nhắn tìm đồng đội xưa, vẫn còn những người rất trân trọng tình cảm. Con chợt nghĩ tới những liệt sĩ vô danh, họ cho nhiều quá mà không nhận được điều gì, lẳng lặng cống hiến rồi hy sinh mãi mãi cho cuộc sống hòa bình hôm nay!
Mẹ vẫn dạy con khi làm cho ai được điều gì đừng đắn đo, toan tính, rồi cuộc sống sẽ cho lại con gấp bội lần! Con chỉ làm được những điều rất nhỏ nhặt, có khi là tầm thường trong cuộc sống nhưng con thấy lòng vui vì ít ra con cũng đã cho bằng cả tấm lòng!
Nhìn những em bé đứng heo hắt ở ngã tư, mấy người to nhỏ: "Mấy đứa này bị bọn lớn ăn hiếp, bắt đi ăn xin rồi nộp cho nó, cho cũng như không" nhưng con không cầm lòng, rút 5000 đồng bỏ vào nón, chợt thấy lòng nhẹ nhàng hơn. Qua một ngã tư khác có cụ già ngồi ủ rũ chìa mũ ra vẻ van lơn, mấy đứa mới lớn phóng xe qua, rồ ga cười vô cảm, có người còn nhìn với ánh mắt khinh bỉ lẩm bẩm: "Làm không chịu làm, ngồi đây ăn xin!", con rút thêm 5000 đồng nữa bỏ vào mũ, cố đi nhanh để không phải nghe hay nhìn thêm điều gì nữa… Cụ già chắc không có con cái, hay bị ruồng bỏ mới phải như thế, có ai muốn mình cuối đời mà phải đi cầu xin, van lơn những đồng tiền bố thí của kẻ đi đường? Chợt mắt con cay cay khi nghĩ đến bà nội, bà cho con nhiều quá, con chưa làm được gì, thậm chí cả năm nay chưa về thăm bà!
Đến tận bây giờ con vẫn nhận nhiều hơn là cho. Con cho chẳng được bao nhiêu mà nhận thật nhiều từ tấm lòng bao dung của mẹ, từ sự quan tâm giúp đỡ của người thân… Con nhận được một tài sản vô giá từ cuộc sống này là chồng và hai đứa con khỏe mạnh, đáng yêu!
Cảm ơn mẹ, cảm ơn cuộc đời đã cho con những điều tưởng chừng như bình dị nhưng không có một thứ tài sản nào có thể so sánh được… Con hứa sẽ cố gắng, sẽ nỗ lực để "Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình!"
vipviptl1906
11-01-2010, 09:05 PM
đọc mất lồi con mắt ra lun ... khổ cái thân...post cái nào zui zui áh =.=*
vonguyengiap
11-01-2010, 11:00 PM
Khi Chúa tạo ra con lừa, Người phán: “Ngươi sẽ làm một con lừa có trí tuệ khiêm tốn, làm việc quần quật từ sáng sớm tới tối mịt, thồ những gánh nặng oằn lưng mà chỉ được ăn cỏ. Bù lại những vất vả đó, ngươi sẽ được sống tới 50 năm”.
Con lừa trả lời:
- Sống như vậy 50 năm thì thật là khốn khổ. Xin Người cho con sống không quá 20 năm thôi.
Chúa chấp thuận ước nguyện của con lừa. Người tiếp tục tạo ra con chó và nói với nó:
- Ngươi sẽ trông coi nơi ở, bảo vệ tài sản của con người, kẻ sẽ coi ngươi là bạn hữu thân thiết nhất. Ngươi sẽ ăn cơm thừa canh cặn của hắn và sống 25 năm.
Con chó đáp:
- Cảm ơn Người! Nhưng sống kiếp con chó trong 25 năm là một hình phạt quá nặng. Xin Chúa cho cuộc đời con chỉ kéo dài dưới 10 năm thôi!
Lời thỉnh nguyện của con chó được chấp nhận. Thế rồi, Chúa tạo ra con khỉ và bảo nó:
- Ngươi sinh ra làm kiếp con khỉ. Ngươi sẽ đánh đu từ cây nọ qua cây kia, hành động như một gã ngốc. Ngươi sẽ có bộ dạng tức cười, chuyên làm trò cười cho thiên hạ. Tuổi thọ của ngươi là 20 năm.
Con khỉ tạ ơn Chúa rồi than thở:
- Cuộc sống như thế kéo dài tới 20 năm thật là một cực hình. Xin người cho con sống 10 năm thôi.
Chúa nhân từ chấp nhận lời thỉnh cầu. Người tiếp tục tạo ra con người rồi phán:
- Ngươi là con người, sinh vật cao cấp duy nhất biết đi trên đôi chân ở trái đất này. Ngươi sẽ sử dụng trí tuệ để làm chủ mọi sinh vật trên thế giới. Ngươi sẽ thống trị địa cầu và thọ 20 năm.
Con người cầu xin:
- Thưa Chúa! Kiếp người 20 năm thật quá ngắn ngủi. Xin Người hãy ban cho con 20 năm mà con lừa đã từ chối, 15 năm mà con chó không chịu nhận và 10 năm con khỉ vứt bỏ.
Thế là, Chúa cho người đàn ông sống 20 năm làm kiếp con người. Kế đó, anh ta lấy vợ và sống 20 năm kiếp con lừa, làm việc quần quật với những gánh nặng trên lưng. Tiếp theo, khi có con, anh phải sống 15 năm kiếp con chó, trông coi nhà cửa và xơi những đồ ăn thừa mà lũ con để lại. 10 năm cuối đời, anh ta sống kiếp con khỉ, hành động như một gã ngốc để mua vui cho lũ cháu.
:-B:-B:-B
TicTak
12-01-2010, 02:10 PM
Tiễn đưa bác đại tướng!
Ăn rau không chú ơi?
Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy.
Bông hồng thứ bảy
- Ăn hộ tôi mớ rau…!
Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh: Dạ cháu không bà ạ! Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. “Mình thương người thì ai thương mình” – cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã.
http://tin180.com/thegioiblog/files/2009/10/5083648.jpg
Ảnh chỉ mang tính minh họa.(sưu tầm)
- Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi! Tiếng bà cụ yếu ớt.
- Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn!
Tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ.
Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất, gã đi đến nói với bà:
- Rau này bà bán bao nhiêu?
- Hai nghìn một mớ – Bà cụ mừng rỡ.
Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ.
- Sao chú mua nhiều thế?
- Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy!
Rồi gã cũng nhấn ga lao vút đi như sợ sệt ai nhìn thấy hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy vui vui.
Chiều hôm ấy mưa to, mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ…
-Nghỉ thế đủ rồi đấy!
Giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của gã. Gã ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và quên hẳn bà cụ.
Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý lắm. Gã đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng lo công trình của gã chậm tiến độ. Gã quên hẳn bà cụ.
Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy và có lẽ gã cũng thích thế.
Gã ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện.
Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng oang oang của một bà béo:
- Bà bán rau chết rồi.
- Bà cụ hay đi qua đây hả chị? – chị bán nước khẽ hỏi.
- Tội nghiệp bà cụ! một giọng người đàn bà khác.
- Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau. Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán, rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh.
Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi.
Bên tai gã vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia. Gã không ngờ…!
No.Mercy
12-01-2010, 04:38 PM
Bác đại tướng đã xa rồi. Nhưng tư tưởng spam luôn được hưởng ứng :X:X
TicTak
13-01-2010, 12:44 PM
Biển khó hiểu vì biển là con gái
Thích làm cao và cũng thích ngẩn ngơ
Chao! Mắt biếc dịu dàng em đến vậy
Sóng trùng dương như suối tóc buông hờ.
Sông dễ hiểu vì không là con gái
Bốn mùa xuôi luôn một vẻ trầm tư
Không tin à, cứ du thuyền qua đấy
Nghe ngàn năm sóng còn vọng chân bờ.
TicTak
14-01-2010, 10:22 PM
Vui chi lạ. Niềm vui nho nhỏ, len lỏi vào những ngóc ngách mà chỉ mới đây thôi là chỗ dành cho kỉ niệm, cho âu lo, cho suy tư. Tương lai là bình yên. Là những ước mơ và hoài vọng. Là cảm giác vui vui ngu ngơ bất chợt nhìn thấy một đàn chim bay trên trời và nhịp khúc theo "Một cánh én nhỏ chẳng làm nên mùa xuân...". Biết mình vẫn mãi là mình, ngu ngơ vẫn vậy, lãng đãng vẫn không thay. Mỗi lần đi học , cứ nhìn lên khoảng trời nhộn nhịp những cánh chim bay là bao nhiêu lo lắng lại kì diệu vụt đi qua, như gió. Thế là lại cười. Cuộc sống vẫn đáng yêu như ngày nào. Và cho dù trong ta không còn một thuở nhớ về ai, cho dù không còn chung thuỷ với nhịp hát Chân Tình, ta vẫn chẳng đổi thay. Có đứa bạn nhắn nhủ, mong cuộc sống sẽ yêu thương T như T dành tình yêu cho cuộc sống. Cảm ơn bạn, con người lí trí như bạn..có lúc nào cũng ngã lòng..tình cảm con người cả mà..
TicTak
29-01-2010, 08:09 PM
đôi khi ta thấy ta như viên đá cuội
lăn trên dường
đôi khi ta thấy ta như bong bóng nhẹ
bay lên trời
nhìn cuộc đời như trò trẻ chơi
nhìn cuộc đời như tuồng sân khấu
ôi phù du
ôi lặng câm
ôi buồn tênh
...mỏi mệt...
ước chi...
TicTak
30-01-2010, 01:52 PM
Tiếng vỗ tay đặc biệt
Có một câu chuyện rất hay về Jimmy Durante, một trong những diến viên hài nổi tiếng nhất cách đây hai mươi năm. Ông được mời tham gia buổi trình diễn dành cho các cựu chiến binh trong chiến tranh thế giới lần thứ hai. Ông nói với người tổ chức rằng mình rất bận và chỉ tham gia một chút thôi, và nếu như họ không phiền hà chuyện ông độc diễn trong vài phút thì ông sẽ nhận lời. Tất nhiên, người tổ chức vui vẻ đồng ý ngay.
Nhưng khi ông bước lên sàn diễn, điều thú vị đã xảy ra. Ông độc diễn một màn rất ngắn rồi dừng lại. Tiếng vỗ tay tán thưởng càng to hơn khiến ông không thể đi xuống. Rồi sau đó, ông tiếp tục trên sàn diễn mười lăm, hai mươi, rồi ba mươi phút. Cuối cùng ông cúi chào lần chót và rời khỏi sân khấu.
Phía sau hậu trường có người chặn ông lại và hỏi: "Chúng tôi đã nghĩ ông phải đi ngay sau vài phút diến thôi. Vậy chuyện gì đã xảy ra?".
Jimmy trả lời: "Đúng là tôi phải đi gấp, tôi sẽ cho ông thấy tại sao tôi phải nán lại. Ông sẽ biết câu trả lời nếu nhìn vào dãy ghế đầu tiên". Ở dãy ghế đầu tiên có hai cựu chiến binh, mỗi người mất một cánh tay trong chiến tranh. Người thì mất tay phải còn người kia thì mất tay trái. Họ cùng nhau vỗ tay vào nhau, chính xác là như vậy, thật to và rất phấn khởi!
Theo "Thắp sáng tâm hồn" - Sống để yêu thương.
tuancom1993
30-01-2010, 02:32 PM
ĐÙ má nó Spam khủng khiếp
GjnTa
30-01-2011, 09:31 AM
mấy bài trên dài dòng wá,nhát đọc vệ k lờ
:|
:|
lescotttrieu
30-01-2011, 02:55 PM
lại là phái khảo cổ mộ
Ăn Cháo Đá Bát
01-02-2011, 04:58 PM
phái biến thú vô địch thiên hạ
vBulletin® v3.8.4, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.