Go Back   Diễn đàn trường THPT Trần Phú - Đà Nẵng > .:: Chơi Hết Sức @ Quậy Hết Mình ::. > Tình bạn - Tình yêu > Truyện ngắn Teen


Hướng dẫn chung về kỳ thi Đại học, Cao đẳng 2012

Hãy tìm kiếm trước khi bạn đặt câu hỏi trên diễn đàn nhé !
Hữu ích:         Phần mềm dạy và học | Kinh nghiệm học tập | Bài giảng trực tuyến
  Văn mẫu:               Văn mẫu lớp 10 | Văn mẫu lớp 11 | Văn mẫu lớp 12

Hãy sử dụng trình duyệt FireFox hoặc Google Chrome để lướt web nhanh và an toàn hơn .
> Download FireFox < - > Download Google Chrome <



Similar Threads
Ðề tài Người Gởi Chuyên mục Trả lời Bài mới gởi
3 ngôi sao chuyển giới long lanh và nổi tiếng nhất châu Á tongdaisodep Tin tức 0 10-12-2011 05:12 PM
Tự tin gấp bội với đôi mắt to hơn và long lanh hơn chỉ trong 5 phút!. Polynu Toàn diện 0 25-12-2010 11:25 AM
Long lanh đôi Mắt búp bê bũm hồn nhiên Làm đẹp mắt 0 26-09-2010 05:43 PM
16 mẹo nhỏ để có đôi mắt to và long lanh hơn KuteoDnC Làm đẹp mắt 0 08-08-2010 01:49 PM


Tags - Từ khóa tìm thêm:
chanh, cong chua lanh lung va hoang tu..., cong chua sieu quay va hoang tu lanh lung chap 16, hoang tu lanh lung va co nhoc lanh chanh chap16, hoang tu lanh lung va co nhoc lanh chanh.chap 2, hoang tu lanh lung va cong chua sieu quay, hoang tu lanh lung va cong chua vui ve, hoàng, lùng, lạnh, nhóc
Gởi Ðề Tài Mới  Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #11  
Old 26-09-2012, 08:16 PM
  User Profile
thuphamld thuphamld is offline
Học sinh mới
   Họ & Tên: Quái Vương
  • Đang học lớp : --Khối lớp 10
  • Niên khóa : Niên khóa trước 1990 - 1993
 
Tham gia: Aug 2012
Point: 309
Đã cảm ơn: 0 bài viết
Được cảm ơn 0 lần trong 0 bài
thuphamld is on a distinguished road
Default

-Ơ! Vô lí, không đi thì sao lại bị mắng?

-Thì.... thì ..... Ờ..... mà tụi bây thích Phong lắm hả???- Nó đánh trống lảng

Đúng ý nó, hai con nhỏ vừa nghe nhắc tới hắn thì mắt sáng lên, miệng không ngừng lẩm bẩm như một đề tài thú vị với vô vàn thứ để thảo luận. Não nó lại một lần nữa hoạt động hết công suất. "Chế biến" ra một câu rất "dễ thương"

-Tụi bây đừng có nhìn vẻ bề ngoài mà đánh giá, thiệt ra hắn không như tụi bây nghĩ đâu, hắn ta là một con người ............... không những vậy còn kinh khủng hơn cả quỉ- nó dùng những gì xấu nhất, ghê nhất, kinh dị nhất để gán cho hắn, mong sao cho hai con bạn nó từ bỏ thì nó mới mong thoát nạn.

Nhưng..... phản tác dụng. Mi, Lam nhìn nó, mặt ánh lên một nét gì đó nghi hoặc

-Phải không vậy, làm gì tới nỗi đó, hay là do mày ghen tỵ với ảnh nên mới nói vậy phải không?

"AAAAA, tức quá, tức quá, hám trai không chịu được"- Tinh thần nó bắt đầu suy sụp và lòng nó bắt đầu dấy lên một cảm xúc khó tả mà có thể nói là tay chân nó mốn hoạt động bằng cách bay đến đấm, đá cho hai con bạn mấy cú để tỉnh ngộ, nhưng nó lại kìm chế

-Tao không nói chuyện với tụi bây nữa

Gục mặt xuống bàn, vì tối qua bị hắn hành hạ mà bây giờ người nó toàn thân rã rời, hết chẳng còn muốn đánh, đấm gì nữa hết. Lòng chỉ mong ước được băm hắn ra làm trăm mảnh

Một lúc sau hắn bước vào, thấy tình trạng của nó hiện giờ liền nở nụ cười mỉa mai. Với cái lòng tự trọng cao và từ trước tới giờ chưa ai dám hành hạ nó như vậy, nghĩ tới là lòng nó lửa lại cứ phừng lên. Tại sao ư??? Vì hắn là một tên ĐÁNG CHẾTTTTTTTTTT!!!!

"Nhìn cái mặt hắn sao mà mình muốn đánh cho sưng vù lên, cho hả dạ, bực mình thật"

Hắn ngồi vào chỗ, cũng như hôm qua, cũng quăng cặp lên bàn, cũng bắt cheo chân, khoanh tay trước ngực. Nhưng chỉ khác có một điều là

-Chép bài cho tôi

Hắn nói mà mặt tỉnh bơ, nó quay qua nhìn hắn trợn tròn mắt, không lẽ bây giờ hắn lại muốn thực hiện chế độ thực dân sao?

-Gì? Anh có bị liệt hai tay không, tự chép đi, chừng nào có giấy chứng nhận anh bị liệt hai tay và không có khả năng cứu chữa thì lúc đó tôi sẽ chép cho anh.

-Chép đi

-Không

Nó vừa dứt lời, hắn chồm lên kêu Mi, theo phản xạ Mi liền quay xuống nó cũng theo phản xạ, hốt hoảng nhào tới. Mặt cố cười thật tươi

-Hi, tao giỡn đó, không có gì đâu

Vừa nghe nó nói xong, Mi cốc đầu nó một cái rõ đau. Miệng không ngừng trách móc mà có biết đâu rằng nó đang cố nhịn

-Con này, mày rãnh quá ha

Nó một tay ôm đầu, một tay giật cuốn vở mà không quên lườm hắn một cái, miệng lầm bầm chửi rủa mặt nhăn hơn cả khỉ, lúc này thứ duy nhất mà nó muốn làm là xé nát cuốn vở kia và đấm vào mặt hắn mấy phát

-Cô viết cho đàng hoàng, đừng có mà vẽ rồng vẽ rắn vào trong đó không thì đừng trách tôi

-Biết rồi, có vẽ thì tôi sẽ vẽ con quỷ mới hợp với cái mặt của anh, chứ rồng rắn thì ăn thua gì

Lật tập hắn ra, mắt nó đang cố gắn phân tích, trong này không có kiểu chữ nào giống với kiểu chữ nào, đủ kiểu chữ khác nhau

"Rõ ràng là toàn nhờ người khác chép bài cho mà, không biết sao mà hắn lại được chức hội trưởng hội học sinh nhỉ? Có khi hắn chĩa súng vào thầy hiệu trưởng và ép ông ta phải phong chức cho hắn cũng nên. Đúng là quỉ đội lốt người mà! Rồi tôi nhất định sẽ trả thù anh sau! Hãy đợi đấy!!"

* * *

Giờ giải lao, cái giờ mà nó mong muốn nhất đã đến, nó có thể giải tỏa mọi thứ, ăn là điều lớn nhất khiến nó vui. Dẹp đồ với tâm trạng hứng khởi và cái bụng kêu ọt ọt, đứng phắt dậy, chợt

-Mua đồ cho tôi ăn - câu nói ngang ngược của hắn làm nó hết muốn ăn nữa. Mặc dù vậy nhưng nó vẫn muốn đính chính lại là mình không nghe lầm

-Anh vừa nói gì?

-Tôi nói: cô xuống mua đồ ăn và mang lên đây trong vòng 10", không được chậm trễ

-SAO???? Anh biết đây là lầu mấy không? lầu 3 đó, chạy từ dưới lên đây ít ra cũng phải 10" chưa kể thời gian chen chân vào mua nữa, anh có phải là con người không hả, ác vừa vừa thôi chứ - câu nói của hắn làm nó muốn tá hỏa, nghĩ tới cái "kiến trúc" kinh khủng của ngôi trường thôi cũng càm cho nó muốn xỉu rồi, đừng nói gì tới chuyện chạy lên chạy xuống

-9"

-Ax

Không thể làm gì khác cắm đầu chạy xuống căn tin

Sau một hồi chen lấn, xô đẩy, vật lộn...... nó đã mua được thức ăn và mua thêm chai nước đề phòng hắn bắt nó chạy thêm lần nữa. Mua xong nó chạy lên đưa cho hắn và hoàn thành sớm 2s, thở còn không ra hơi. Nhưng hoàn thành được trong 9" thì không phải là chuyện dễ. Nó tự nể phục mình, có lẽ chạy là khả năng trời phú cho nó.

-Chạy nhanh nhỉ - hắn cười đểu

-Ăn đi!! Cầu cho anh mắc nghẹn chết tại chỗ! Đúng là cái đồ chết bầm - nó quăng đồ lên bàn rồi không thèm nhìn mặt hắn nữa, miệng cứ làm bầm cái điệp khúc nguyền rủa hắn.

Chạy xuống căn tin nơi 2 con bạn đang chờ

-Ê mày, anh Phong ăn đồ của con Bảo Nhi mua kìa - tiếng xì xầm của mấy con nhỏ ngồi bàn đầu vang lên với ý xỉa sói và ngạc nhiên

-Ừ ha, lạ thiệt, hồi trước tới giờ ảnh có ăn đồ của ai mua cho đâu, toàn là quăng vô hộc bàn hoặc là không lấy thôi à

Tụi nó xì xầm với nhau mà đâu để ý Thảo Trang - tụi cầm đầu bọn FC của Phong - đã nghe và đang xôi máu, sao có kẻ lại dám mua đồ ăn cho hắn trong khi nhỏ còn ngồi đây cơ chứ?? Tại sao hắn lại ăn đồ của kẻ khác mà chưa bao giờ chịu ăn đồ của nhỏ? Chuyện này nhỏ sẽ không bỏ qua đâu!

--------------------------------

PROFILE

Tên: Vương Thảo Trang

Hotgirl

Nhóm máu: AB

Tính cách: Chung tình, thủ đoạn và xảo trá

Con của tập đoàn sản xuất điện thoại lớn nhất nước. Yêu Phong như bao ai khác nhưng cũng không được đáp lại.

---------------

* * *

Trong canteen

Cùng với chút hơi còn lại, vì sợ trễ giờ (không kịp ăn) nó cắm đầu chạy như bay xuống. Xác định chỗ Mi và Lam. Nó thở hồng hộc và bước tới

-Mày chạy đi đâu mà hớt ha hớt hải vậy? - Thấy nó Lam vội hỏi

-À.... tao.... nhớ ra..... là.... tao.... để..... quên đồ.... nên.... chạy đi lấy- Vừa nói nó vừa thở như nín thêm một giây nữa thôi là sẽ đi vào giấc ngủ ngàn thu, não vẫn đủ khí oxi để viện ra được cái cớ

-Ờ, quên đồ thì để lấy sau cũng được, chạy đi cho mệt, thôi ăn đi - Lam quan tâm nó, tụi nó chơi với nhau từ hồi cấp 2 nên rất hiểu nhau và thương yêu nhau như chị em vậy

Canteen hôm nay đông đúc, nhìn đám người vật lộn chen nhau. Nó không hiểu sao lúc nãy bản thân lại có đủ khả năng đạp cái đám đó ra mà mua trước như vậy. Nhưng thôi, bây giờ phải lo ăn để lấy lại sức cái đã.

Đang nhâm nhi nhấm nháp, chợt nhớ ra điều gì đó, Lam quay qua nhìn Mi rồi lên tiếng

-Ê mày, tao có cảm giác là anh Phong thích tao á

-Gì chứ? Mày mơ hả, cảm giác mày sai rồi, ảnh thích tao thì có - Mi phản bác kịch liệt

-Sao mày biết là ảnh thích mày?

-Thì tại tối qua ảnh gọi cho tao mà không gọi cho mày

-Tại ảnh tiện tay nên bấm thôi!!!

-Được thôi, vậy thì để coi ảnh thích ai!!

-Được, từ nay tao với mày sẽ trở thành tình địch, không bạn bè gì nữa

Rồi hai đứa quay mặt về hai hướng, nó ngồi ngơ ngác, miệng há to. Nó thấy hai đứa này cãi nhau nhiều rồi, nhưng đây là lần đầu tiên nó thấy hai con bạn nó cãi nhau vì một...... tên con trai mà còn cự tuyệt nhau nữa chứ. Không thể tin là hai đứa này lại để cho trai làm mờ mắt. Đầu nó lại bắt đầu nóng, miệng vẫn cố gắng nhai để nén cơn nóng giận xuống

"Muốn phát điên với hai con này" - nhịn hết nỗi, nó dập đũa dùng hết công lực mà quát

-Tụi bây bạn bè cái kiểu gì vậy hả? Vì cái tên âm binh đó mà tụi bây vứt bỏ cái tình bạn bấy lâu nay như vậy sao??

-Nó không còn là bạn tao nữa - Hai đứa đồng thanh

"Ax, điên thật, tụi bây chết với tao"- Câu nói của hai đứa bạn như lấy nguyên một bình xăng cỡ "bự" tạt vào người nó. Điên tiết nó săn tay áo, định nhào tới sử lí hai con bạn thì chuông vào học vang lên

-Ax, sao cái chuông cứ cứu mạng tụi bây hoài vậy, đi lên lớp!

Lôi cổ hai con bạn đi, đầu nó phừng phừng khói. Gì chứ dính tới cái tên điên đó là làm cho nó lại khó chịu, nó phải tìm cách mau chóng dứt hai con bạn ra khỏi hắn thôi

Vừa đến cửa lớp thấy hắn, nó hùng hổ tiến lại định cho hắn một trận cho bỏ gét rồi tới đâu thì tới. Dù sao thì người ta cũng thường nói là “Giận quá mất khôn” và bây giờ nó đang “mất khôn” đây

Đang đi thì một vật gì đó chìa ra ngán chân nó làm nó chúi tới trước. Cũng may là nó kịp chống tay lên cái bàn gần đó, không thì "răng môi lẫn lộn" rồi

Quay người lại tìm cái thứ đáng nguyền rủa đó thì nó thấy Thảo Trang đang nhìn nó với gương mặt khinh khỉnh. Trong lòng nhỏ hơi tức tối vì nó không bị ngã, nếu nó ngã thì nhỏ sẽ được vui toàn vẹn rồi. Nhưng dù sao thì phải giả vờ cho thật tốt

-Ôi, mình xin lỗi bạn nha, mình chỉ định duỗi chân ra thôi, mình không thấy bạn đi tới - Trang thay đổi ngay bộ mặt khinh khỉnh sang gương mặt ngây thơ vô (số) tội của nhỏ

Nhìn gương mặt Trang là nó biết ngay con nhỏ tốt nghiệp trường "Đóng kịch và gương mặt có thể thay đổi từ đang bị khùng chuyển sang bị điên". Nhưng đụng vào ai chứ đừng đụng vào Bảo Nhi.

Nó cũng không vừa "đốp" lại, làm cho con nhỏ cứng họng

-Ủa, chân bạn á hả, mình cứ tưởng là cái cây khô ở đâu lòi ra định quay lại sút cho phát, không ngờ là chân bạn. Thôi, không sao đâu!

-Mày.... mày "Được lắm Bảo Nhi, rồi mày sẽ biết tay tao"

Thấy con nhỏ tức xì khói, nó khoái chí bước đi, có bao nhiêu tức giận nãy giờ đều trôi đi hết. Nó là một đứa háo thắng, chỉ cần làm cho ai tức vì chịu thua nó là nó vui liền à. Hí hửng trở về chỗ quên luôn việc đánh hắn để xả xì-trét

Từ lúc nãy đến giờ hắn thấy hết mọi chuyện và nhìn nó với gương mặt lạnh tanh và...... bây giờ vẫn nhìn. Không hiểu sao cái con nhỏ như nó lại thích nói chuyện móc xỉa người khác không thôi!! Nhưng nghĩ lại thì nó đối xử với bạn bè rất tốt. Nhưng mà hành động của nó khiến cho hắn muốn tìm hiểu nó nhiều hơn. Lần đầu tiên hắn cảm thấy một điều thú vị sau khoảng thời gian dài

"Cái tên này, làm gì mà nhìn mình chằm chằm vậy chứ? Bộ mặt mình có dính cái gì hả????" - vừa nghĩ nó vừa lấy tay sờ mặt, nhưng kết quả là “mặt sạch bong sáng bóng”, tức tối vì không biết tại sao hắn lại nhìn nó như vậy. Chợt nghĩ ra gì đó nó khẽ mỉm cười

Chồm lên chỗ Mi, Lam nó tủm tỉm cười vì nghĩ tới gương mặt hắn sau khi nó nói câu này sẽ như thế nào!!

-Ê tụi bây, có con ếch lần đầu tiên thấy người đẹp nên mở mắt thao láo ra nhìn kìa - nó nói đủ to để hắn có thể nghe được, miệng nhấn mạnh chữ “ếch” và “người đẹp” mắt khẽ liếc qua chỗ hắn

-Đâu đâu? ếch đâu? Tao sợ ếch lắm - Lam nhào tới ôm Mi như thể cô nàng sợ "quái vật" ếch "tấn công" vậy

-Mày làm gì vậy? buông ra coi – Trong khi đó Mi miệng thì cứ nói mà tay thì cứ ôm Lam, chứng tỏ cô nàng cũng sợ lắm đây mà tỏ ra không cần nhưng hành động đã chứng minh tất cả

Nó nhìn hành động kì lạ của hai con bạn mà cười ha hả cộng thêm gương mặt đỏ lừ của hắn khi bị nó mỉa làm cho nó cười to hơn. Trong lòng nó bây giờ đang rộn ràng vì coi như là đã trả thù được một chuyện. Cười với tâm trạng đầy sang khoái
Tài sản của thuphamld
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #12  
Old 04-10-2012, 11:34 AM
  User Profile
thuphamld thuphamld is offline
Học sinh mới
   Họ & Tên: Quái Vương
  • Đang học lớp : --Khối lớp 10
  • Niên khóa : Niên khóa trước 1990 - 1993
 
Tham gia: Aug 2012
Point: 309
Đã cảm ơn: 0 bài viết
Được cảm ơn 0 lần trong 0 bài
thuphamld is on a distinguished road
Default

-Hahaha.... tao.... giỡn á..... hahaha

Hai con nhỏ vừa nghe dứt câu, tức giận liền nhào tới cốc đầu nó làm nó cười méo xệch. Niềm vui trong phút chốc bị hai đứa nó làm cho méo mó. Thừa cơ hội, hắn nhào tới cốc thêm cho nó một cái

-YA, LÀM CÁI TRÒ GÌ VẬY HẢ - đập bàn một phát, nó đứng phắt dậy, nhìn thẳng vào mặt hắn và hét lên đầy tức giận

-BẢO NHI!! em làm cái gì mà hét toáng lên vậy hả? Có biết là đang trong giờ học không?

Giọng nói khác vang lên làm cho nó giật mình. Mải phá hai đứa bạn mà nó không để ý là cô đã vô lớp, mặt hốt hoảng, nó vội lên tiếng bào chữa

-Thưa cô.....em......em

-Không ra thể thống gì cả, ra về em ở lại trực lớp cho tôi - ngắt ngang lời nó, bà cô đưa ra một hình phạt làm nó hết sức “đau lòng”

-Nhưng.... em......

-Không nhưng nhị gì hết, em ngồi xuống đi

Cố gắng bào chữa để mong sao cho bà cô tha tội nhưng cứ bị chặn họng. Tức tối, nó ngồi xuống. Lúc này nó mới để ý, mọi con mắt đổ dồn về nó. "Ôi, ngượng quá"

Đỏ mặt ngượng ngùng, nó cúi đầu xuống à không nằm luôn trên bàn, lấy cuốn tập đội lên đầu cho bớt xấu hổ. Theo sau đó là những tiếng xì xầm bàn tán, nào là "Ngồi với hotboy rồi gây sự chú ý", nào là "To tiếng với hotboy để tạo scandal"......

Khỏi nói thì cũng biết mặt hắn như thế nào: khinh khỉnh, cười đểu và tỏ ra chiến thắng.

Không thể nhịn nổi khi mà bị thất bại như vậy, nó đổ giận lên đầu hai con bạn, nhưng vẫn ý tứ nói thật khẽ không bà cô lại nghe thấy và bắt nó quét nguyên cái trường thì khốn

-Tụi bây bạn "tốt" quá, cô vô lớp mà không nói cho tao một tiếng

-Vô duyên, tại mày lo giỡn mà trách gì tụi tao - Mi quay lại xổ một câu làm nó cứng họng. Nhỏ nói cũng phải, cũng tại nó quá háo thắng, chỉ lo chú tâm chọc phá người khác nên mới như vậy

"Tất cả cũng chỉ tại cái tên đáng gét này, trời ơi phải quét lớp nữa"

Đổ hết mọi lỗi lầm lên gương mặt điển trai của hắn, nó gục mặt xuống bàn. Không gì đau khổ hơn là phải quét dọn một cái phòng học lớn như vậy một mình!!

* * *

Reng…… reng….

Vừa nghe tiếng chuông, nó giật mình một phát, tại sao lúc nó cần thì không hết giờ nhanh, lúc nó không cần thì thời gian cứ đi như tên lửa. Lề mề dẹp mấy cuốn tập như muốn kéo dài thời gian, thật sự thì nó chẳng muốn làm việc này tí nào, nhưng “lệnh đã phán” không làm không được. Nó thểu não đi lấy chổi chuẩn bị cái công việc dọn dẹp thì Mi chạy tới

-Mày cần tao giúp không?

Vừa nghe Mi nói mắt nó sáng rỡ, gì chứ có người phụ nó dọn dẹp nhanh chóng là nó mừng lắm, đầu gật lia lịa, miệng rối rít

-Cần cần..... giúp tao đi

"Mình cứ nghĩ là nó sẽ từ chối chứ" -Mi thầm nhăn mặt, con nhỏ chỉ định nói cho lịch sự thôi à. Chứ chơi chung với nhau như chị em như vậy nhưng mà có phước cùng hưởng có họa thì….. tự chịu. Chần chừ một chút, nhỏ lấp líu, thay đổi giọng 180 độ

-Ờ..... chết.... tao quên, tao bận chuyện ở nhà, phải về trước, sorry mày nha

Nói rồi Mi dông thẳng. Nó quay qua Lam với gương mặt tội nghiệp, tràn đầy hy vọng, Lam vội quay phắt mặt qua chỗ khác để tránh ánh mắt của nó, rồi nhỏ vội lên tiếng chặn họng trước khi nó kịp nhờ vã

-Tao cũng bận rồi, đi trước nha……..MI ƠI CHỜ TAO VỚI!!! - vừa dứt lời Lam cũng chạy theo Mi luôn

-YA, YAAAA.... hai con bạn đáng nguyền rủa, tao biết tụi bây chỉ nói cho có thôi mà

Tức điên với hai con bạn của mình, không ngờ bạn bè mà tụi nó nỡ lòng nào để cho mình nó chịu khổ. Sầu thảm trào dâng, nó quét quét, phủi phủi, cặm cụi làm. Làm cũng như cho có bởi cái trường này không hiểu sao lại sạch sẵn rồi, cứ huơ huơ cây chổi, mặt nó chỉ biểu lộ một sắc thái đó là nhăn nhó

-Tội nghiệp quá nhỉ - hắn từ đâu xuất hiện, đứng dựa vào cửa tay cho vào túi, nhếch môi cười đểu

Nghe tiếng nói là nó có thể xác định được “yêu quái” xuất hiện chứ không ai khác. Vậy nên nó vờ như không nghe thấy, tiếp tục phủi phủi, quét quét

Thấy nó không thèm đáp trả, hắn không hề tức giận vì hắn đã nghĩ ra được một trò mới

-Sáng mai, làm cơm cho tôi ăn

Câu nói của hắn làm nó khựng lại, đưa tai ngoáy lỗ tai "Hình như mình ghe nhầm thì phải, mình nghe hắn nói là làm cơm.... LÀM CƠM!!!!!"

-Anh vừa nói gì??? - hỏi lại một lần nữa cho chắc là mình không nghe nhầm, mặt nó bắt đầu hơi biến sắc

-Sáng mai tôi muốn cô làm cơm cho tôi ăn - lặp lại câu nói của mình, hắn vẫn dửng dưng như đó là chuyện thường tình

Nghe hắn nói dứt câu, nó tá hỏa, tên này thật biết cách chọc giận người khác. Tự dưng không đâu lại hứng lên bắt nó làm cơm cho hắn ăn chứ?? Việc nhà mà nó còn chưa làm thì thử hỏi nó làm cơm bằng cách nào?? Làm bằng niềm tin sao??

-WHAT!!!! Làm cơm???? tôi không biết làm!! - Hét vào mặt hắn đầy tức tối, nó quăng luôn cây chổi

Mặc cho nó đang bốc khói, hắn tiếp tục buông ra những lời làm cho nó tức điên. Gì chứ làm cho nó tức là điều ăn sâu vào máu hắn rồi, cái này gọi là trả thù cả vốn lẫn lời mà lời gấp trăm lần vốn

-Không cần biết, làm sao thì làm!

-Anh vừa phải thôi chứ, đừng có mà hiếp người quá đ...... ÁÁÁÁ, GIÁN, GIÁN!!!! - tiếng hét kinh hoàng vang lên khi nó nhìn thấy con gián đang cắm đầu chạy đến chỗ mình với vận tốc đạt cực đại mà loài gián có thể làm được. Nó chạy giật lùi lại, chạy tới đâu con gián theo tới đó, hoảng loạn….. nó hoảng loạn vì con gián

-ÁÁÁÁ..... TRÁNH RA..... TRÁNH RA – âm lượng hét càng ngày càng to nhưng con gián không có xu hướng bỏ cuộc, lòng nó rối loạn triền miên, nó sợ gián….. à không…. Nó thù loài gián, nó đã từng hứa với lòng mình là sau này sẽ chế một loại thuốc và xịt lên trái đất cho loài gián tuyệt chủng hết thảy. Bởi GIÁN LÀ QUÁI VẬT!!!

BỐP!!!.... Con gián bị hắn đập bẹp dí và đá phăng đi

Nó đứng bất động, kí ức ùa về trong nó, như một mảnh ghép của quá khứ mà nó đã từng cố gắng chôn vùi.

--------------------

10 năm về trước

Nó - một đứa trẻ đáng yêu và tinh nghịch - đang chơi đùa với mấy đứa bạn cùng lứa rất vui vẻ thì chợt cả thân hình nó bị nhất bổng lên

-ÁÁÁÁ.... MẤY CHÚ LÀM GÌ VẬY, THẢ CON RA! - dùng hết sức mình để hét và vùng vẫy, bởi nó là con nít và nó sợ người lạ

Bọn họ gồm 5-6 tên, mặt bặm trợn, chắc có lẽ là bọn bắt cóc. Tên bắt nó đang khổ sở vì nó cứ lên tục đấm đá và huơ tay vào trúng mặt hắn, miệng không ngừng hét “Bỏ con ra!!”. Một tên đeo mắt kiếng đang nhìn dáo dát xung quanh, nghe tiếng nó hét muốn thủng màn nhĩ, tên đó nhăn mặt, quát tên kia ra lệnh

-Bịt miệng nó lại đi, người ta phát hiện bây giờ!

Nó vùng vẫy, nhưng sức của một đứa con nít sáu tuổi của nó thì không làm được gì cả. Sau đó một chiếc xe chạy tới và nó bị lôi vào trong, miệng thì bị tên kia lấy tay chặn lại. Nó sợ, tuy con nhỏ nhưng nó đủ thông mình để biết rằng “nếu như mình cắn vào tay chú ấy thì sẽ bị đánh” Vậy nên nó đành ngồi im, nhưng nó vẫn rất sợ, mắt rưng rưng sắp khóc

Nó bị đưa đến một căn nhà hoang và bị quăng vào một căn phòng tối, gián nhiều lắm, cả chuột nữa, chúng bò khắp nơi bò lên người nó. Căn phòng chỉ có ánh sáng le lói phát ra từ phía cửa sổ

Nó sợ lắm, khóc thét lên tìm cách thoát ra khỏi đây. Dùng hết sức yếu ớt đập vào cửa

-Thả con ra.... huhu... mấy chú thả con ra..... huhuhuhu

Mặc cho nó hét, không tên nào thèm đưa nó ra cả bởi chúng đang bận gọi điện thoại và thực hiện một cuộc bắt cóc tống tiền. Nó bị nhốt trong đó với tâm trạng hoang mang và sợ hãi cực độ, chuột gián bò đầy rẫy khắp nơi, từ đó cái loài vật gớm giếc kia luôn ám ảnh lấy tâm trí nó.
---------------------------

Trở lại với hiện tại

Nó vẫn đứng bất động từ nãy đến giờ. Mồ hôi nhễ nhại, gương mặt trắng hồng nay tái xanh đi vì sợ hãi. Nhìn từng biểu hiện thay đổi, thấy lạ hắn tiến tới vỗ vai nó

-Sao vậy?

Như mảng kí ức bị xao động, bất giác nó hét lên lần nữa

-ÁÁÁÁ

-Cô thôi đi được không điếc cả tai

-Sợ quá..... sợ quá..... - nó lầm bầm trong vô thức, trán khẽ nhăn lại như đang cố thoát ra

Nhìn nó lầm bầm, mồ hôi nhễ nhại trông như sắp khóc, hắn bối rối không biết làm gì cả. Hắn chưa gặp tình cảnh này bao giờ. Và chợt một ý nghĩ lóe lên trong đầu hắn, bất giác tiến lại ôm lấy nó

Nó vẫn run bần bật, có lẽ cái kí ức này quá sợ hãi đối với mốt đứa trẻ lúc đó. Kí ức như một cơn ác mộng vào mỗi đêm, miệng nó vẫn không ngừng lẩm bẩm

-Sợ quá.... sợ quá…..

Nghe những lời nó nói, chợt có cái gì đó dấy lên trong lòng hắn. Một ý nghĩ chạy qua, hắn muốn bảo vệ cho nó!

-Không sao đâu, có tôi ở đây, đừng sợ!

1"......2"......3"

Lúc này nó mới thoát ra khỏi miền kí ức, và nhận ra có một “thứ gì đó” siết lấy nó. Không hề nhớ chuyện gì đã xảy ra, mặt đỏ rân, nó hét đầy tức giận

-Aaaaa, sao anh ôm tôi, cái đồ lợi dụng, lưu manh, đáng gét.....

-Sao cô thích hét quá vậy????

-Kệ tôi, tôi hỏi sao anh lại ôm tôi??

Hắn chợt đỏ mặt, lảng tránh. Thật ra thì lúc nãy hắn cũng không biết bản thân đã nghĩ gì mà lại làm như vậy. Vội chuyển sang đề tài khác, mặt hắn lại lạnh như trước

-Ngày mai nhớ đem đồ ăn, về đây!

Hắn đưa ngay đúng vấn đề trọng tâm làm nó không thể nào nhịn được. Ôm cặp chạy theo hắn miệng cứ í ới

-Này, này!! tôi không biết nấu ăn, ôi không làm

-Đó là việc của cô, tôi đi đây

Nó cứ chạy theo hắn đòi “đình công” cho đến khi hắn lên xe đi về. Lúc đó thì nó mới não nề bước đi. Lòng thầm trách tên âm binh ác ôn

Ở một góc nào đó trong trường có một người đang đứng nhìn theo hai người kia khuất dần, bàn tay nắm chặt vì tức giận. Việc trả thù nó không thành mà con phải chứng kiến cảnh ôm đó nữa và trong lòng người đó dấy lên một điều rằng: chắc chắn sẽ "hạ" nó vào một lần khác

* * *

Về đến nhà hắn miên man suy nghĩ lại sự việc ở trường

"Lúc nãy cô ta lầm bầm gì vậy nhỉ? Rốt cuộc cô ta sợ cái gì mà lại run như vậy? Không lẽ cô ta sợ gián đến mức đó sao??? Nhưng sao lúc đó mình lại ôm cô ta chứ???...."

Hàng loạt câu hỏi hiện ra trong đầu hắn mà không có câu trả lời, lòng rối bời không hiểu tại sao lại nghĩ nhiều về người con gái đó, bất giác miệng khẽ nhếch lên một nụ cười

* * *

Trong khi đó thì nó đang ngồi ôm gối tìm cách để ngày mai có đồ ăn cho hắn, nó là cái đứa vô tư mà, có nghĩ gì đến chuyện hắn ôm nó đâu, chỉ nghĩ cách để bản thân thoát nạn là tốt nhất thôi

-Sao bây giờ, mình đâu có biết nấu ăn. Hay là mua cho hắn??? Nhưng tốn tiền lắm, không được..... sao đây...??

-Nhi à, xuống đây mẹ nói nghe nè!!

Nghe tiếng mẹ bên dưới, nó từ trong phòng đi ra, mặt thểu não vì chưa nghĩ ra phải làm gì mà còn bị mẹ làm phiền nữa

-Gì vậy mẹ????

-Ngày mai mẹ làm đồ ăn sáng cho con đem lên trường ăn nha.

-Thật hả mẹ!!!!! Mẹ đúng là ân nhân của con, yêu mẹ quá!!!! - Nhảy tưng tưng vì mừng rỡ, nó ôm chầm lấy cổ mẹ. Ông trời đúng là không ngược đài người tốt, tự dưng mẹ lại hứng lên đòi nấu ăn cho nó, đúng là không còn gì hạnh phúc hơn, lòng thầm cảm ơn trời đất

-Gì mà ân nhân - mẹ nó nhíu mày

-Dạ không có gì! Con lên phòng đây

"Khỏe quá, vậy là khỏi cần nghĩ nữa"- nó lên phòng nhảy chân sáo, lòng rộn ràng vì thoát kiếp nạn. Và không lo âu, thả hồn chu du cùng mây gió…… ngủ luôn

* * *

Tít...tít...tít

Tiếng chuông báo thức quen thuộc mọi ngày lại vang lên, nó bật dậy, một mùi hương thơm phức sộc vào mũi, mắt nó sáng rỡ. Vội vọt ra khỏi giường, sửa soạn thay đồ thật nhanh rồi chạy ngay xuống nhà, tìm nơi phát ra mùi hương đó

Đây rồi, mẹ đang nấu ăn. Hehe, kì này thì cái bụng của nó sẽ được hạnh phúc rồi. Vì mẹ nó hay đi làm nên ít khi nấu ăn lắm, hầu như nó ăn ở bên ngoài không à!! Chạy đến ôm mẹ, mặt nó hí hửng

-Thơm quá, mẹ làm món gì vậy?

-Sườn kho, con ăn thử xem vừa ăn không?

Vừa nói rồi mẹ nó đi lấy thêm một thứ gì đó, để lại nồi sườn cho nó nếm thử. Lấy ngay một đôi đũa và gắp cho vào miệng, nó cười tít mắt nói thật lớn với mẹ

-Ưm, ngon quá à!!

Vừa nhai nhóp nhép, tay nó vừa điều khiển đôi đũa, định “nếm thử” miếng nữa, chợt giọng mẹ vọng ra

-Này, con không được ăn vụng đâu đó!

Tay khựng lại, quay phắt người, rõ ràng là mẹ không có ở đây, vậy tại sao lại biết được là nó đang ăn vụng cơ chứ, toát mồ hôi, nó nói với theo

-Sao mẹ biết?

-Mẹ là mẹ con, chuyện gì mà mẹ không biết

Nó cười hì hì, không ngờ mẹ hiểu nó đến vậy. "A" rồi chợt nhớ ra gì đó, mặt hơi lo lắng, lại một vấn đề “nan giải”, nếu như điều này là thật thì chắc chắn ngày hôm nay sẽ dài não nề vì chờ đợi mất

-Mẹ ơi……. mẹ làm mấy phần vậy???

-Mẹ làm đủ cho cả nhà thôi, có gì không con

-Không có dư hả mẹ.

-Ừ!

Câu nói của mẹ nó làm nó như vỡ vụn "Đã có thức ăn rồi thì như vậy là không có lương, mà cái này mình phải đem cho hắn, phải nhịn đói ư, huhuhuhu"

Mặt nó thểu não, như vậy hôm nay sẽ là ngày đen của nó rồi. Đau lòng ôm cái cặp bước đi

-Sao vậy con? - Thấy đứa con gái lần đầu có đồ ăn mà lại buồn xo như vậy nên "hơi lo", dịu dàng hỏi thăm nó

-Dạ không có gì, thưa mẹ con đi học!

Cố gắng cười một cái với mẹ, vừa quay đi mặt nó đã xệ xuống. Bộ dạng nó lúc này không khác gì người vừa bị cướp "Buồn ơi là buồn T.T", vừa đi mà nó cứ vừa nhìn hộp cơm, lòng không muốn nghĩ đến cảnh sẽ “trao” cho hắn

Chợt thấy Lam vừa bước xuống xe ngay cổng, nó chạy đến, mặt lại hớn hở. Nó là con người dễ vui cũng dễ buồn. Vừa buồn rười rượi thế mà vừa nhìn thấy Lam mặt nó đã hớn hở

-Hế lu Lam

-Sao hôm nay động trời mà đi học sớm vậy? - thấy nó Lam thoáng giật mình, nhỏ đưa tay để ra sau lưng giấu một cái gì đó

-Động trời mỗi ngày rồi con ạ! Làm như lúc nào tao cũng đi trễ vậy

Chợt nhận ra hôm nay nhỏ có gì đó khác khác, tay thì cứ vuốt tóc, miệng thì cứ cười cười, khác chỗ nào nhỉ???

-Ủa? Hôm nay mày đánh son hả?

-Ờ, đẹp hông mày?

Lam mặt hơi đỏ lên khi bị nó hỏi, nhỏ chỉ đánh son màu nhạt thôi vậy mà nó lại thấy, nhưng cũng đã thấy rồi nên Lam hỏi ngược lại nó một câu cho chắc là như vậy trông nổi bật hơn mọi ngày

Mặc dù trong đầu nó thì nghĩ rằng là học sinh thì nên giản dị nhưng trông Lam cũng xinh với lại chỉ đánh son thôi nên nó lại cười tít mắt nói với Lam

-Đẹp ^-^, mà mày cầm hộp gì vậy? - Thấy Lam cầm cái hộp có giấy gói trang trí lấp lánh, nó lại nổi máu tò mò

Nghe nó hỏi Lam lại vội đem cái hộp giấu sau lưng, mặt cúi xuống đất, Lam chối rồi vội lảng sang chủ đề khác

-À... không có gì đâu, lên lớp đi mày!

Nó không hỏi nữa, cùng Lam đi lên lớp. Tính nó là vậy, nếu người ta không muốn nói thì thôi, nó cũng không ép. Vào lớp hai đứa ngồi vào bàn rồi lại nói tùm lum chuyện. Một lúc sau thì Mi bước vào, trên tay cầm vật gì đó bé bé, máu tò mò của nó lại nổi lên

-Ê Mi, đem theo cái gì vậy?

-À, cái này là quà tao tặng cho anh Phong - Mi trả lời không cần do dự

Vừa nghe Mi nói dứt câu thì Lam quay qua lườm một cái. Lúc đó nó tưởng tượng ra cảnh trước mặt giống như trên phim mà nó hay coi, bầu trời tối lại, sét đánh ầm ầm còn hai kẻ thù thì chuẩn bị tư thế. Nó ngồi mà không ngậm miệng lại được. Không ngờ hai con bạn nó lại có ngày hôm nay.

Từ hành động đó nó suy ra được rằng "Vậy thì cái hộp của Lam cũng là quà cho hắn rồi"

-Haizzz....., tụi bây biết không, sau này tao sẽ thi vào đại học y dược

-Ủa, chứ không phải là mày muốn thi kinh thế hả?

-Ừ, chỉ là tao muốn tự mình điều chế ra được thuốc trị bệnh hám trai đó mà, hehe

-Mày muốn chết hả con kia - Không hẹn mà gặp, hai con bạn cùng lên tiếng rồi nhào vô cốc đầu nó

Tất nhiên là dám nói câu đó thì nó đã chuẩn bị sẵn tư thế và né được rồi ngồi cười ha hả khoái chí vì chọc tức được hai con bạn. Chợt nhận ra một bóng dáng đang tiến lại gần thì niềm vui của nó bị dập tắt. Chẳng hiểu sao thấy mặt hắn thì nó lại không tài nào vui nổi

Hắn vừa an tọa thì Mi, Lam nhào ngay xuống, miệng đứa nào cũng rối rít

-Hi Phong, cái này là quà của Lam tặng làm quen Phong - Lam cười tươi như "bông"

Nó ngồi đó mà được đưa từ ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác, đây là lần đầu tiên nó thấy hành động đó của con bạn

Hắn thì vẫn ngồi im đó, không động tĩnh gì, mặt không hề biến sắc và không có xu hướng muốn nhận quà

Mặc kệ điều đó, Mi cũng nhào tới mặt hớn hở hơn cả Lam, tay đưa món quà ra phía trước

-Cái này là của Mi nè, Phong nhận đi ^_^

Vẫn ngồi im, hắn cứ như là bức tượng vậy. Lần này thì nó chắc chắn là hắn không muốn nhận rồi. Tất nhiên là nó không muốn hai nhỏ bạn mình buồn nên quay qua nhìn hắn, với gương mặt rất ư là thiện cảm với ý là “Nếu anh không nhận thì tôi sẽ băm anh ra làm trăm mảnh”

Hắn nhìn nó và với cái chỉ số IQ ba chữ số thì hắn tất nhiên là hiểu được ý nó, đưa tay nhận nhưng gương mặt vẫn không có một cảm xúc nào. Mi, Lam vừa tủm tỉm cười quay lên thì hắn không ngần ngại quăng thẳng tất vào hộc bàn

Nó không ngờ chỉ với một cử chỉ đưa tay đón nhận của hắn thôi mà có thể làm cho hai con bạn nó vui đến vậy, nó cứ nghĩ là chỉ có trai mê Mi, Lam chứ đâu nghĩ rằng có ngày Mi, Lam lại mê trai. Lắc đầu chán nản, nó không biết phải làm gì hơn

* * *

Giờ giải lao

Chán nản dẹp tập vở, “niềm vui giờ ra chơi” của nó bị dập tắt bởi cái tên đáng ghét bên cạnh. Cố gắng không nghĩ tới thức ăn vậy mà Mi nở lòng nào quay xuống nói một câu

-Nhi ơi xuống căng tin ăn đi, tao nghe nói hôm nay có món mới đấy!!

Thật là!! Con bạn không biết rằng nó đang “cố gắng” lắm sao mà lại còn khơi gợi. Gượng cười một cái, nó nhìn Mi nói

-Ờ thôi, tụi bây đi đi, tao mắc bận, không xuống được

-Ừ, vậy thôi tao đi nha!

Mi nói lại một câu hết sức “tỉnh bơ”, rồi quay qua nắm tay Lam lôi đi. Nó ngán ngẩm nhìn hai con bạn, miệng thì nói giận nhau mà vẫn đi chung như chưa từng xảy ra chuyện gì

Đang suy nghĩ thì chợt hắn chìa tay ra trước mặt nó, buông ra một câu

-Đồ ăn của tôi đâu?

Đưa tay vào trong hộc bàn, chạm vào hộp cơm, nó chẳng muốn lấy ra tí nào. Nó còn “nhớ hơi ấm” hộp cơm lắm, không muốn đưa cho hắn đâu!!! Nhưng hắn cứ nhìn nó nhíu mày, dù lòng không muốn nhưng nó vẫn phải đưa cho hắn, tay thì đưa nhưng lại không chịu buông ra

-Thả tay!

Nghe hắn quát một cái, giật mình nó buông tay, mặt buồn xo, lòng không ngừng vang lên thảm thiết một câu “Đừng bỏ chị!! đừng bỏ chị!!!”, mắt vẫn không chịu rời hộp cơm

Hắn mở ra, hương thơm lan tỏa. Vừa được thoát ra, hương thơm đã chạy đến “ve vởn” ngay mũi nó. Làm cho não truyền thông tin tới bụng và ngay sau đó bụng phát ra âm thanh “ọt ọt”

Khẽ nghe thấy, hắn quay qua nó nhíu mày. Nhưng không thể nói một câu quan tâm được nên hắn quyết định “tặng” cho nó một câu đá đểu

-Sao hôm nay hiền quá vậy? Không làm heo nữa à?

-Anh....!! - Lửa lại hừng hực trong người, nó đưa nắm đấm lên nhưng mà nghĩ cần phải giữ sức nên rút tay lại - Kệ tôi, bữa nay tôi ăn kiêng.

Quay qua quay lại, rồi nó quyết định lấy tập ra học cho đỡ đói..... Nhưng không tài nào tập trung được. Hương thơm của mấy miếng thịt cứ nhảy xung quanh đầu nó, bụng thì cứ không ngừng kêu réo rằng “chị ơi em đói”. Vậy đấy!!

Hắn thì ngồi ăn ngon lành, nhớ ra điều gì đó hắn lại quay qua hỏi nó

-Cô nấu hả?

-Ừ, hỏi làm gì?

-Lừa tôi sao? Hôm qua nói không biết nấu!!

Nó hơi cứng họng, thật ra thì hôm qua nó nói thật với hắn đấy chứ, chỉ có hôm nay nó mới lừa hắn thôi. Cứ tưởng hắn thông minh lắm, nhưng đã lừa được rồi thì hôm nay nó cho hắn làm “con lừa” luôn

-Tôi nói thật mà, lần đầu tôi nấu đó, tôi mở sách làm theo thôi, ngon lắm đúng hông, tôi biết tôi giỏi mà!!!

Tuông ra một lèo mấy câu tự đắc, rồi nó lại cười hí hửng, nhìn mặt hắn trông chờ câu trả lời

-Cũng được! Không tệ, con heo nấu ăn được thì cũng là kì tích rồi

Suốt cuộc đời hắn không thể nói một câu tốt đẹp được hay sao ý, cứ thích đá đểu và hành hạ người khác. “Được thôi, đã thích đá đểu nhau thì tôi đây không khách sáo!!”

-Ừ, ăn đồ con heo nấu thì cũng không phải là con người đâu!! Có khi còn tệ hơn con heo nữa

Mặc kệ lời nó nói, hắn không hề biểu hiện một nét khó chịu nào làm cho nó đã tức nay càng tức hơn. Cái bụng thì ngày càng “đình công” dữ dội

"Huhu, bụng ơi, tao xin lỗi mày, ráng nhịn đi, trưa rồi ăn bù được không??"

Hắn ăn xong thì biến đi đâu mất, nó cũng không quan tâm, vì hắn mà nó phải nhịn đói (T__T). Tự hứa với lòng là sẽ trả thù hắn vào một ngày không xa, nó sẽ cho hắn biết tay!!! Lần đầu tiên có kẻ dám giánh ăn với nó

Gần hết giờ thì hắn trở lên trên tay cầm theo một hộp sữa, đặt hộp sữa lên bàn cho nó, hắn không nói gì cả

Mắt nó sáng lên, tay ngay lập tức chộp lấy hộp sữa

-Cho tôi hả?? Thank you ^0^

Rút ngay cái ống hút ra, nó cắm vào với tâm trạng phấn khởi. Chợt nó khựng lại, cái kẻ thích đá đểu và hành hạ người khác hôm nay lại mua sữa cho nó uống, nghi ngờ là một điều bình thường thôi!!

-Sao anh tốt đột xuất vậy, có âm mưu gì không? Anh bỏ thuốc sổ vào hộp sữa phải không??

-Hộp sữa chưa mở thì tôi bỏ bằng niềm tin sao?? Không uống thì thôi, đưa đây - vừa dứt câu, hắn đưa tay giật hộp sữa

Thoắt cái nó đã “cướp” lại được. Tuy hơi do dự nhưng nghĩ “Thôi thì lấp cái bụng trước rồi chuyện gì tới thì tới”. Uống hết một hơi, cười tít mắt vì cái bụng bớt kêu réo, nó quay qua hắn ngây thơ hỏi

-Woa, anh mua ở đâu mà ngon quá vậy?

-Ở chỗ bán sữa

Không hiểu sao tâm trạng dù vui cỡ nào mà chỉ cần nói chuyện với hắn một hai câu thôi thì cũng đủ làm cho mặt nó biến đủ màu sắc, từ đỏ sang xanh rồi từ xanh lại sang xám rồi từ xám lại trở về đỏ. Nhưng nó đâu vừa, cũng đá đểu lại hắn liên miên

Nó với hắn cứ chiến tranh với nhau như vậy mà đâu biết rằng Thảo Trang mắt không lúc nào rời khỏi. Từ khi thấy hắn đưa hộp sữa cho nó là nhỏ đã khó chịu lắm rồi và trong lòng nhỏ nỗi căm ghét nó ngày càng lớn.

Đang trong giờ học, nó đang “tập trung” cao độ ngắm trời, ngắm đất, ngắm mây thì có một mảnh giấy từ trên truyền xuống cho nó. Theo bản năng và máu tò mò thì nó mở ra đọc ngay.

[Ra về gặp ở sân sau]

Lòng tự hỏi không biết ai đã hẹn nó, liệu rằng có chuyện gì ở đây? “Hay là ai hẹn mình ra ăn nhỉ?”

Với một cái lướt mắt hắn đã thấy được mảnh giấy, và chỉ với một dòng điện lướt qua đầu thì hắn đã biết mảnh giấy đó không bình thường, chỉ là chưa biết nó có chứa nội dung gì thôi

-Giấy gì vậy?

-Hỏi làm gì!!!

Cuộc nói chuyện của hắn với nó chỉ có như vậy, kết thúc mà chẳng ai chịu vừa lòng ai.

Ba tiết học trôi qua nhanh chóng. Giờ về, nó cất tập vở rồi đi xuống sân sau. Nó đang trong tâm trạng phấn khởi và chờ mong (được ăn). Đi không chờ ai, mà nó cũng không để ý Mi với Lam cũng biến đâu mất

Sân sau

Thấy bóng ai lấp ló, nó khẽ tiến lại, bất ngờ nhận ra không ai khác chính là hai con bạn của nó

-Ủa, Mi Lam, hai tụi bây làm gì ở đây?

-Tụi bây hẹn tao hả? - Mi ngơ ngác

-Đâu có! Tao tưởng tụi bây hẹn tao chứ! - Lam còn ngơ ngác hơn

Trong khi đang đứng với cục thắc mắc to đùng không hiểu chuyện gì đang xảy ra ở đây và trong đầu nó chỉ hiện ra ba chữ thôi “Bị chơi xỏ”. Chợt có tiếng động phía sau và một giọng nói cất lên

-Là tao hẹn tụi bây đó!!

Quay phắt lại, nó thấy Thảo Trang đi cũng với mười mấy đứa con gái khác tiến tới chỗ tụi nó. Nhìn mặt Trang không có tí gì gọi là thiện cảm và có lòng tốt “mời nó ăn” đâu. Tất nhiên là nó tò mò tại sao lại “mời” nó ra đây và để giải tỏa thắc mắc nó nhìn Trang buông ra một câu đầy khó chịu

-Cô hẹn tụi tôi ra đây có chuyện gì?

-Mày con hỏi à! Tao cảnh cáo tụi bây!!! Tránh xa Prince của tụi tao ra - Trang nhìn nó với gương mặt tức giận, ánh mắt đang chú mục vào nó và nếu Trang có phép như trong phim người đột biến thì chắc chắn rằng nó sẽ bị thiêu thành tro trong vài tích tắc

Mặt nó vẫn còn ngơ ngác trước câu nói của Trang. Prince là cái tên chết tiệt nào mà làm cho nó phải tốn thời gian ra đây trong khi giờ này thì chắc nó đang ngồi trên bàn ăn cùng ba mẹ rồi. Hậm hực, chợt nó nhớ tới một kẻ

-Prince??? Là cái tên âm bin….. à quên, cái tên Phong đó á hả??

-Mắc mớ gì tụi tao phải tránh ra!! - Sau một hồi im lặng, không biết trong lòng bức xúc cỡ nào mà Mi lại nhảy lên phía trước nhìn Thảo Trang phán một câu.

Trang không tức giận mà nhỏ còn nhếch môi cười một cái, nói một câu không thiếu tính chất mỉa mai

-Hai đứa mặt dày tụi bây tặng quà trơ trẽn như vậy!! Bộ không biết nhục hả?

Mi ức lắm, mà từ lúc chơi chung với Mi đến giờ, nó biết rằng nhỏ không có tính nhẫn nhịn cao, chuẩn bị đà định nhào đến cho Trang một trận nhưng nó cản lại. Dù sao thì không phải chuyện gì cũng hành xử bằng bạo lực được. Có gì thì cũng phải đợi tụi nó ra tay trước thì mới dễ tránh tội chứ (~_~). Đáp trả lại Trang một câu với tính chất đá đểu và “thọc gậy bánh xe”, nó nhếch môi cười

-Ừ, tụi tôi mặt dày như vậy đó thì sao, ít ra anh ta còn nhận, còn mấy người thì sao? Lúc nào cũng bám theo anh ta như đĩa đói mà anh ta còn không thèm nhìn

Trang cứng họng vì nó nói đúng, hắn là một con người vô tâm, chẳng bao giờ chịu nhìn ai cả vậy mà hôm nay hắn lại nhận quà của Mi, Lam trong khi mấy nhỏ khác có cố gắng bao nhiêu cũng không thèm nhận. Nhưng cho dù có thế nào đi nữa thì nhỏ vẫn không bỏ cuộc. Hù dọa tiếp tụi nó một câu

-Không nói nhiều với tụi bây nữa, tao hỏi tụi bây có tránh xa Phong ra không???

-Không thì sao mà có thì sao?

-Được thôi, đánh tụi nó cho tao, để coi tụi nó còn dám lớn tiếng lên mặt nữa không!

Trang quay lại quát mấy nhỏ đứng sau như đổ giận. Cả đám chuẩn bị thế nhào tới. Nó quay qua Mi, hỏi một câu mang đậm tính chất “thích thì chiều”

-Xử không?

-Ok, lâu rồi không động tay động chân, hôm nay vận động một chút.

Mi nói mặt hớn hở, bẻ tay răn rắc. Nó chỉ khẽ cười vì hành động của con bạn rồi lại quay qua Lam mặt cũng rạng rỡ không kém

-Còn mày?

-Thôi tụi bây xử đi, tao không thích bạo lực (thật ra là hông biết đánh)

Lam vừa dứt lời, nó quăng cặp xuống đất rồi nhào tới, với kĩ năng Karate chưa được hoàn thiện thì nó chỉ cần ra khoảng hai chiêu là đủ sức hạ mấy cô tiểu thư này rồi, một đá ngang bụng, ngang lưng….. vài phát là mấy con nhỏ nằm sải lai dưới đất

Trận đánh có mang chút tính chất ngạc nhiên khi mà đang đánh thì có con nhỏ từ sau nhào tới, nó thấy nhưng không kịp né nên đưa tay lên đỡ. Con nhỏ này cũng thuộc dạng giang hồ, đánh nhau nhiều rồi hay sao ý, nên khỏe như trâu, đạp một phát làm nó tê hết tay. Và nhờ cú đạp đó mà máu nóng trong người nó bắt đầu dồn lên, lấy thế cho con nhỏ một cú xoay vòng 360 độ, phản ứng sau cú đá của nó con nhỏ nằm luôn dưới đất

Còn Mi thì đánh nhau cũng nhiều nhưng mà không có võ, hầu hết các chiêu thức Mi có được đều là nhờ vào rút ra được từ các trận đánh mà trước đây nhỏ từng tham gia. Tuy chậm nhưng rồi cũng xong hết

-Có giỏi thì tự mình đánh đi, sao phải kêu người khác, bộ không biết nhục hả? - Nhìn Trang với gương mặt hả hê, nó nhại lại câu nói của Trang lúc nãy

Không thể nhịn được nữa, nhỏ chạy tới chỗ nó với vận tốc “tên lửa”. Phản ứng với tốc độ nhanh, nó né và đưa chân đá vào bụng một phát làm nhỏ ngồi thụp xuống tay ôm lấy bụng, mặt nhăn nhó. Tiếp tục nhìn Thảo Trang, nó buông ra một câu lạnh lùng

-Từ giờ đừng có dại mà đụng đến tụi tôi nữa, nếu không thì đừng trách

Trang nhìn nó với ánh mắt đầy giận dữ mà không nói được tiếng nào

Cúi xuống nhặt cái cặp, nó cùng Mi, Lam sải bước ra về như chưa có chuyện gì xảy ra. Nãy giờ chứng kiến trận đánh, Lam nhảy tưng tưng nhìn tụi nó cười tít mắt như vừa được xem một điều thú vị

-Tụi bây đánh hay quá!!!

Vênh mặt mình lên tự đắc, nó nhìn Lam cười tươi rói

-Chứ sao, tao mà!!!

-Mà tụi bây nghĩ nó có tìm tụi mình nữa không? - Sau một lúc trầm tư suy nghĩ gì đó, Mi quay qua hỏi nó

-Tao nghĩ là tụi nó chừa rồi, không tìm tụi mình gây chuyện nữa đâu. Thôi, tụi bây về đi, xe tới kìa

-Bye!!

Bước chân sáo về nhà, lòng nó reo lên vui sướng

“Ngày mai là chủ nhật rồi, nướng nướng, nướng……. sướng quááááá!!!!!”

* * *

Bước lên phòng với tâm trạng hứng khởi, nó không hiểu sao hôm nay lại vui đến lạ. Mấy hôm nay cứ toàn là chơi không à, nên hôm nay nó quyết định ngồi vào bàn học “dùi mài kinh sử”, lâu lâu xoay người thì nó lại thấy ê ẩm vì lúc sáng ngoài ăn cú đá của con nhỏ kia ngay tay thì nó cũng ăn thêm vài phát khác nữa, nhưng mà “thấm” nhất vẫn là cú đá đó

“Nhi dễ trương, đáng yêu, học giỏi……….. có tin nhắn”- Tiếng nhạc chuông tin nhắn của nó vang lên, tay lò mò lấy cái điện thoại, mắt vẫn không rời khỏi cuốn sách, nó đang tìm cách giải bài toán thi đại học

[Xuống mở cửa cho tôi]

Một số lạ gửi tới, nó thắc mắc, lòng tự hỏi “Đứa tâm thần nào lại nhắn tin kêu mở cửa vào giờ này??”. Nhưng tay thì vẫn nhắn lại 2 chữ

[Ai vậy?]

[Xuống mở cửa đi, tôi đang đứng trước cửa đây]

Đọc xong tin nhắn, nó nhíu mày, vội đi tới cửa sổ vén màn nhìn xuống, mặt nó biến sắc ngay sau khi nhận dạng được kẻ đang đứng cạnh chiếc xe hơi bóng loáng phía trước không ai khác chính là cái tên “yêu quái”, vội cầm điện thoại nhắn tin cho hắn, đầu nó đang cố gắng tải một lượng lớn chất xám xuống để có thể phân tích “cơn gió độc” nào đã lôi hắn tới đây và tới với ý đồ gì?

[Anh có bị tâm thần không vậy? Tới đây làm gì?]

Tin nhắn quay trở lại trong tích tắc, với một dòng yêu cầu kèm theo một câu hù dọa

[Cô mau ra mở cửa đi, không là tôi bấm chuông đấy]

Đắn đo một lúc rồi nó quyết định….. Không mở, cứ ngồi lì đó, thầm nghĩ rằng nếu như nó không ra thì đợi lâu quá hắn sẽ bỏ đi thôi. Nhưng trong lòng vẫn không khỏi thấp thỏm lo sợ, bởi hắn - một tên kì quặc và có máu của “người trốn trại” - thì có thể làm bất cứ truyện gì

Một lúc sau, chính xác là 2”

Kính koong…. kính koong…..

Chuông cửa vang lên liên hồi, tưởng chừng như có thể nổ tung nếu người kia không dừng lại.

-Đợi một chút, tôi ra ngay - Tiếng mẹ nó vọng ra dưới nhà

Mặt dần biến sắc, nó ba chân bốn cẳng chạy xuống lòng dội lên một câu “Không thể để mẹ gặp tên âm binh đó được!!!” miệng hét to

-MẸ ƠI, ĐỂ CON MỞ CHO!!

Chạy rầm rầm ra đến cửa, nó mở trong tâm trạng bức xúc mà phải kìm nén. Mặc dù muốn hét thật to nhưng sợ mẹ nghe thấy, nó rít qua từng kẻ răng

-Anh tới đây làm gì vậy hả? Có bị khùng không?

-Nghe đây! Chút nữa tôi nói gì thì cô chỉ việc gật đầu thôi, biết chưa!

-Anh muốn nói gì với ba mẹ tôi?

-Nói gì thì chút nữa cô sẽ biết, cứ làm theo những gì tôi nói là được

Bây giờ nó không thể kìm nén được nữa, hắn cứ dùng Mi, Lam ra bắt nó làm hết điều này đến điều khác. Bước ra ngoài rồi đóng sầm cửa lại để ba mẹ không nghe thấy, nó dồn hết tức tối hét vào mặt hắn

-Tôi không phải là con rối của anh, tôi không nghe nữa, anh muốn làm gì thì làm, thích thì quen rồi đá đi, tôi không quan tâm nữa!!!

Nghe cái cửa nhà mình như bị phá hoại cộng thêm tiếng hét nho nhỏ, mẹ nó lo lắng nói vọng ra

-NHI À! AI TỚI VẬY CON?

-DẠ! BẠN CON, KHÔNG CÓ GÌ ĐÂU MẸ

Nhìn biểu hiện của nó hắn biết rằng dựa vào hai con bạn của nó không còn tác dụng nữa. Dồn hết chất xám lên đầu……. “tưng” bóng đèn 1200V hiện lên trên đầu hắn, khẽ cười gian xảo một cái, hắn gằn giọng rồi quay qua nói với nó

-Theo tôi biết thì nhà cô nằm trong khu vực giải tỏa phải không?

Vẫn chưa biết được ý đồ gian xảo trong đầu hắn, nó trả lời ngây thơ

-Cái đó là trước đây thôi, bây giờ nhà nước thay đổi kế hoạch rồi

Khẽ nhếch môi một cái, tay lôi cái điện thoại ra nhìn thẳng vào chuẩn bị chờ xem biểu hiện trên gương mặt nó, hắn buông ra một câu

-Cô có tin rằng chỉ cần một cuộc gọi của tôi thì nhà của cô sẽ được “giải tỏa” không?

-Sao? Anh…. anh….. thật quá đáng!!

-Tôi vào trước đây, cô đứng đó mà suy nghĩ kĩ đi

Hắn ung dung bước vào trong, để lại nó với cơn thịnh nộ dâng trào và không thể nhẫn nhịn nữa, nó hét lên đầy tức tối tay nắm chặt kìm chế - AAAAAAAAAAA -Sau một lúc tra tấn cái cổ họng của mình, nó lấy lại bình tĩnh, cố nở nụ cười thật tươi đi vào nhà. Mọi tức giận nó đều dồn vào trong các bước chân. Chợt!! Cảnh tưởng trước mắt làm cho nó há hốc mồm

Lần đầu tiên nó thấy ba mẹ vừa cười vừa nói với “thằng bạn” nó như vậy ba mẹ không thích nó chơi với con trai, bởi từ trước đến giờ cứ chơi với con trai là nó toàn có những cử chỉ bạo lực. Tiến đến chỗ ba mẹ đang ngồi, nó giả vờ hỏi như không biết chuyện gì đang xảy ra

-Mọi người nói gì mà vui quá vậy?

-Nhi! ngồi xuống đây đi con - ba nó đưa tay ngoắc

Tiến tới ngồi cạnh ba, nó khẽ lườm hắn một cái, tại sao cái đứa từ trước đến giờ chưa biết sợ ai mà bây giờ phải nén lại nhịn nhục vì hắn chứ? Vì một cái tên âm binh và gương mặt không bao giờ biểu lộ cảm xúc. Nhưng khả năng kìm chế của nó cũng khá cao, cố gắng cười một cái nó quay qua ba hỏi

-Có gì không ba?

Không nhận ra sự khác lạ ở nó, ông Trương ôn tồn nói

-Ba nghe cậu Phong nói rồi, ba thấy được đó, con cứ qua nhà cậu ấy ở để thuận tiện cho công việc

-Công việc???

Thật sự thì nó không thể hiểu được hắn đang muốn gì nữa, tự hỏi lòng tại sao? Tại sao nó lại phải nhịn nhục con người như hắn chứ? Vì hắn giàu hắn có quyền hay sao??? Ax… Nó như muốn điên lên được. Mặc kệ nó đang tức tối, hắn nói với nó ý đồ của mình

-Tôi đã xin ý kiến ba mẹ cô cho cô qua nhà tôi để dễ làm quen với công việc trong công ty

-Sao cơ?? OMG…….

Nhìn thái độ và sắc mặt của con gái mình, nhận ra có điều gì đó khác lạ ở đây, mẹ nó khẽ nhíu mày hỏi

-Không phải con muốn xin làm ở công ty đá quí sao?

Bây giờ nó phải nói sao đây, nó rất, rất, rất muốn nói với mẹ rằng “mẹ ơi cứu con”. Nhưng khi khẽ ngước mặt lên nhìn hắn thì lại thấy ánh mắt hắn đang chú mục vào nó và tỏa ra một luồng xác khí rằng “Nếu cô không làm theo thì nhà cô sẽ được giải tỏa”. Vậy đấy!! Mặc dù lòng không muốn nhưng đầu nó vẫn gật gật, miệng nói nhỏ xíu

-Dạ…. dạ.. đúng rồi

-Ừ, vậy thì con lên dọn đồ đi

Nghe câu mẹ nó nói mà nó muốn phát hoảng, sao lại bắt nó đi ngay bây giờ?? Không lẽ ba mẹ nó lại không cần đứa con như nó nữa sao mà lại muốn tống nó đi nhanh như vậy?? Hiểu được sắc thái trên trên mặt nó, không đợi nó nói ba nó giải thích luôn

-Đi sớm để làm quen với nhà mới!!

-Dạ, con đi đâyyyyy…………

Kéo một hơi dài chán nản, nó lê lết bước lên phòng. Ngồi soạn đồ mà mặt nó cứ nhăn nhó, không biết hắn muốn làm gì nó đây, trong lòng nó tức giận dồn nén. “Phải chi ngày hôm đó mình dậy sớm thì đâu phải đụng trúng cái tên chết dẫm đó, Ax….”

Sau 15” dọn đồ cùng với đập đầu rầm rầm vào gối nó bước xuống với cái vali to đùng trên tay, mặt không thua gì khỉ

-Xong rồi

-Chúng ta đi thôi, con chào hai bác ạ!!

Nói với nó xong rồi hắn quay qua gập người chào ba mẹ nó và nói với giọng cực kì lễ phép. Nó không thể tin vào tai mình, cứ đưa tay lên ngoáy mấy lần. Không thể tin là con người như hắn lại biết nói chuyện lễ phép như vậy.

Khó chịu đi theo hắn, vừa ra khỏi cửa thì nó tặng ngay cho hắn một cú vào vai, mắt tóe lửa, đầu hừng hực khói, miệng quát

-Anh định âm mưu gì vậy hả?

Tự dưng bị “bụp” một cú, hắn cũng không vừa quát ngược lại nó, tay lăm le nắm đấm

-Cô bị điên à? sao lại đánh tôi? Muốn chết phải không?

-Thích chết sao? Vậy thì chết nè….

Sau khi cho hắn một cú đạp siêu mạnh, nó ôm vali ba chân bốn cẳng bỏ chạy ra xe, mặt hớt hải. Một hành động nhanh chóng, nó bật phắt cửa xe và nhảy vào trong đóng xầm cửa

-Cô đứng lại đó cho tôi, lần thứ hai rồi, tôi sẽ cho cô gặp ông Diêm Vương sớm luôn

Hắn chạy ra với tốc độ tia chớp, mặt đỏ hầm hầm. Thấy thế, nó vội dùng hết sức nắm chặt lấy cửa, miệng hét to cầu cứu bác tài xế

-Bác tài xế…. Khóa chốt lại đi bác…. BÁC ƠIIII!!!

-Thưa cô, cậu chủ không cho phép - ông tài xế già điền đạm trả lời, đầu khẽ cúi xuống một cách cung kính

Nghe bác tài xế nói mà lòng nó…….. buồn bác tài xế quá. Sao lại không chịu giúp nó chứ. Gì mà cậu chủ?? Nguyên con quái vật đang hầm hầm bật cửa ra như thế kia mà lại kêu là cậu chủ. Nhưng sức người cũng có hạn, mà cái “hạn” của nó ngắn hơn cái “hạn” của hắn, nên sắp hết sức rồi, nó lại một lần nữa cầu cứu bác tài xế

-Cứu con bác ơiiiii… ááááá….

Trong màn đêm tĩnh mịch, tại một nơi nào đó của trái đất có hai kẻ đang dằn qua dằn lại cánh cửa xe mecerdes và không ai chịu nhường ai. Một người ngồi trong và một người đứng ngoài.

Tức tối vì nó cứ giữ chặt cửa, hắn dùng một lực mạnh kéo cửa bật ra

Và trong màn đêm tĩnh mịch, mà không còn tĩnh mịch nữa vì một tiếng hét “thánh thót” vang lên, đi sau đó là một tràn những câu nói “hoa mĩ”

-ÁÁÁÁ…. đồ dê xòm, đê tiện, ….. #$%^&*(%@#$@*)….

Vì lực kéo quá mạnh nên hậu quả là nó bị kéo theo cánh cửa, người chúi tới trước và ngã đè lên hắn, vội nhanh chóng đứng bật dậy, mặt đỏ như gất, nó liên tục nguyền rủa hắn.

Tức tối vì cái giọng “oanh vàng” của nó cứ nhắm vào tai hắn mà xả, hắn quát

-YA, im cho tôi, cô đè lên người tôi mà nói tôi dê cô hả

-……………

Bầu không khí bỗng nặng trĩu, im lặng hồi lâu rồi hắn mới lên tiếng “sai bảo” nó

-Lên xe đi

Trên đường đi, nó với hắn cứ cãi nhau suốt. Bác tài xế chỉ biết lắc đầu cười “Cậu chủ biết cãi nhau với người khác từ bao giờ…?”, ông nhìn vào nó, có lẽ nó sẽ là người thay đổi được Phong

Chiếc xe dừng lại trước một ngôi nhà….. à không, một cái biệt thự mới đúng.

Bác tài xế tới cạnh cái bảng gì đó bấm bấm gì đó, cánh cửa từ từ mở ra. Nhà hắn sử dụng thiết bị tân tiến thật, ngay cả đến cái cửa cũng sử dụng bảng điều khiển bằng mật khẩu

Bác tài xế trở lại chỗ xe và lái vào trong, đi qua một cái khuôn viên lớn ơi là lớn, ngôi biệt thự như được phóng to thêm

Ngôi nhà mang màu trắng toát, với các cửa kiếng trong suốt được thả màn treo, xung quanh ngôi nhà gồm một khu vườn lớn với nhiều loại hoa khác nhau, đất ở đây có vẻ rộng lắm.

Nó lấy hành lí xuống xe, hắn đến chỗ cái cửa bấm bấm gì đó, giống bác tài xế làm lúc nãy

Nhìn vẻ hoành tráng của ngôi nhà, nó đứng há hốc mồm, mắt trợn lên mà như muốn lòi ra. Đứng như trời trồng, không thể tin được là ngôi nhà của hắn lại lớn như vậy, một cảm giác ngưỡng mộ bỗng dâng lên

Nhìn nó dưới bộ dạng đó, bỗng chốc hắn nở nụ cười

Bóc!!

- AAAA….. sao anh lại búng vào trán tôi… đồ đáng ghétttt!!

-Tôi thấy con ruồi đậu trên trán cô nên tôi giúp cô đó thôi!! – nói rồi hắn bỏ vào nhà một mạch

-Này, này…. mang đồ vào giúp tôi với, nàyyyyyy

“Cái tên Phong đáng gét, con trai gì mà không biết ga lăng gì hết….. cái con người gì mà chỉ biết hành hạ người khác…”

Luộm thuộm sách đống hành lí đi vào, miệng làu bàu không ngớt. Nhưng với cái tính vụng về của nó thì mọi thứ chẳng bao giờ được suôn sẻ cả, lạng quạng sao nó lại vấp phải cái bậc thềm và ngã nhào

-Aaaaa…..

“Ui da,…. chắc chết quá. Mà sao hôm nay ngã không đau nhỉ??? Nhà hắn làm bằng xốp à?”

-AAA….. anh ở đâu ra vậy? sao tôi…. anh…..nằm đây…..?

Nó tá hỏa khi vừa mở mắt ra đã thấy hắn nằm bên dưới và nó đè lên người hắn, đã vậy xíu nữa thôi là nó đã chạm vào môi hắn rồi

-Này, biết là cô nặng lắm không hả đồ con heo, đứng lên mau!!

Lần thứ hai nó ngã lên người hắn rồi, mặt nó lại đỏ như gất. Sao cứ va chạm vào nhau như vậy chứ. Lủi thủi đứng dậy, nó ngơ ngác nhìn xung quanh ngôi nhà. Hầu như mọi thứ trong nhà đều mang màu trắng

-Cô mau đi cất đồ đi, phòng trên lầu gần ban công ấy

Hắn vừa dứt lời, nó gật gật đầu rồi ôm vali chạy một mạch lên phòng

-Oa,oa…. phòng to quá, sướng quá đi….

Căn phòng của nó mang một màu xanh rờn, cửa sổ nhìn ra bên ngoài khu vườn đầy gió. Một cái máy lạnh, một cái phòng tắm, một bàn học và một cái giường. Phải nói là đầy đủ và không thiếu thứ gì, còn có cả máy nước nóng nữa chứ

Đứng trong phòng mà nó hú hét không ngừng…. hắn ngồi trong phòng của mình chỉ cười vì cái sự hồn nhiên của nó. Chợt!

“Tại sao mình lại cười? Từ trước đến giờ mình đâu có cười nhiều như vậy? tại sao cô ta lại làm mình vui??? Chắc mình bị điên rồi”

* * *

11:00 Pm

Sau khi dọn đồ rồi sắp xếp, trang trí phòng vừa ý muốn, nó thay đồ tắm rửa và đi ngủ

Chui rúc vào chăn, chiếc giường đúng là êm thật, nó chỉ vừa nhắm mắt lại thì lại nghe tiếng gõ cửa

-Đầu heo, ra đây!!!

Nhăn nhó, bây giờ đã khuya rồi, không biết cái tên đó lại muốn giở trò gì nữa đây? Dậm chân rầm rầm tỏ vẻ khó chịu, nó bước ra mở cửa

-Gì vậy hả? Đồ đáng ghét

-Tôi cấm cô không được kêu tôi là đồ đáng ghét! Nghe chưa???

-Ừ, biết rồi, đồ âm binh ạ!

-Ax, không được kêu gì khác ngoài anh, nghe không? Cô mà không nghe thì coi chừng tôi đấy

-Biết rồi! Ủa…. Tôi với anh bằng tuổi, sao lại kêu bằng anh?..... Mà gọi tôi có gì không?- Bực mình

-Xuống lấy cho tôi ly nước lọc

-Đợi chút!

Khẽ thở dài, nó biết cho dù có làm gì thì nó cũng không thắng được hắn, nên thà cứ phục tùng hắn thì có khi nó sẽ được yên ổn khi ở đây

Cộc cộc cộc!!

-Nước của anh đây!!

-Vào đi

Nó mở cửa đi vào, khung cảnh đập vào mắt làm nó không khỏi ngạc nhiên, mọi thứ rất gọn gàng và ngăn nắp chứ không như nó nghĩ

“Oa, căn phòng gì mà trắng toát, mà sao mình thấy hắn toàn mặc đồ đen không nhỉ???”

-Để đấy đi

Hắn hất mặt về phía bàn học. Nó nghe theo nhẹ nhàng đặt lên bàn. Chợt hắn nhào đến và nắm lấy tay nó vặn lại, trên tay bị một vết bầm tím không nhỏ

-Bị sao vậy?

-Á, đau, ủa… bị gì vậy ta, con nhỏ đó đánh mạnh vậy sao? - nó chợt lẩm bẩm nhớ lại vụ lúc chiều. Nhờ hắn mà nó mới để ý thấy, tay cứ xít xoa vào vết bầm, mặt nó khẽ nhăn vì đau

-Cô nói gì vậy?

-À, không có gì, chắc tại lúc nãy bị ngã thôi, không có gì đâu hì hì

“Sao cô lại giấu tôi chứ?”

Hắn chợt cảm thấy khó chịu khi nó giấu hắn chuyện này. Chẳng qua là lúc nó nhận được mảnh giấy thì hắn đã nghi ngờ rồi, ra về hắn lén đi theo nó thì thấy chuyện đó. Định ra ngăn lại nhưng thấy nó xử lí được nên thôi. Lúc thấy nó bị nhỏ kia đánh lén hắn đã định nhào ra nhưng chợt có thứ gì đó níu hắn lại nên hắn chỉ đứng im nhìn mà thôi, dù sao thì cũng chỉ tại hắn mà nó mới bị như thế. Vậy nên không ít thì nhiều hắn cũng cảm thấy có lỗi chứ

-Ngồi im đó đi

Dặn nó rồi hắn đứng lên, đi xuống hộp thuốc y tế lấy tuýp thuốc lên thoa cho nó. Trong khi hắn cố gắng nhẹ tay hết sức thì nó cứ la oai oái lên

-AAAAA….. tôi biết anh ghét tôi nhưng đừng có mạnh tay như vậy chứ

-Cô im cái coi, cô mà hét nữa là tôi làm mạnh hơn đấy!

-Ấy, tôi giỡn mà, làm thiệt chắc tôi chết ^^ (~.~”)

Một lúc sau

-Xong rồi

Nhìn thành quả của mình, hắn khẽ hài lòng. Chợt nó thấy ấm lòng đến lạ, nhưng dù sao thì việc nó ở phòng hắn vào giờ này là không tốt, vả lại thì nó cũng nên trốn cho nhanh, chứ cứ ở đây thì thế nào cũng bị hắn sai vặt

-Ờ, vậy tôi về phòng đây!
Tài sản của thuphamld
Trả Lời Với Trích Dẫn
Gởi Ðề Tài Mới  Trả lời

Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt


Xin thông báo, bây giờ là 06:34 PM

Tổng lượng truy cập diễn đàn Tranphudn.Com
Powered by vBulletin
Copyright ©2000-2013, Jelsoft Enterprises Ltd
Website hiển thị tốt nhất ở trình duyệt Chrome hoặc FireFox và chế độ toàn màn hình
Khi tham gia diễn đàn tức là bạn đã đồng ý với Nội quy diễn đàn
BQT Không chịu trách nhiệm về nội dung bài viết mà các thành viên đăng tải lên diễn đàn
Địa chỉ trường: 11 Lê Thánh Tôn - TP.Đà Nẵng
Điện thoại: 0511.3822851

tran phu | de thi dh 2011 | de thi dai hoc 2011 | de thi dai hoc 2011 | Thu vien giao an dien tu| giao an dien tu| Giao an lop 10| Giao an lop 11| Giao an lop 12| Kinh nghiem hoc tap| van mau lop 9| Van mau lop 10| Van mau lop 11| Van mau lop 12| THPT Trần Phú Đà Nẵng | Thế hệ trẻ Yêu Hóa Học | doc truyen conan | meo choi lmht| soan bai | do go doc | top keywords, bua | |